Chương 6

Hình như Triệu thị có hơi mệt mỏi, tay bà gác lên giàn trồng hoa, tràng hạt đυ.ng vào thành chậu thành một tiếng giòn vang: “Năm sau nên tìm cho nàng ta một nơi tốt thôi.”

Nghe vậy, Thu ma ma khe khẽ hít một hơi.

Nơi tốt? Một nô tỳ sẽ còn chỗ nào để đi chứ?

.

Khi Vô Song trở về An Đình Viện đã là đêm khuya, cửa viện mở một nửa, bên trên treo hai cái đèn l*иg lắc lư trong gió tuyết.

Đi bộ cả đường về, người nàng đã sớm lạnh thấu xương, mệt mỏi đến mức tay chân cứng lại.

Bà trông cửa ra đón nàng, tay bà chỉ vào phòng chính: “Thế tử ở Noãn Các.”

“Thế tử?” Vô Song nhìn xuyên qua gió tuyết.

Không kịp nghĩ nhiều, nàng cởϊ áσ choàng rồi giao cho bà trông cửa, còn mình thì bước nhanh qua khúc ngoặt ở hành lang.

Noãn Các là một căn phòng nhỏ nối liền phòng chính và sương phòng phía tây. Bởi vì nơi này yên tĩnh, đôi khi Cung Thác sẽ đọc sách ở đây.

Bếp lò đang cháy, nàng vừa đi vào, luồng nhiệt ấm áp ập vào mặt. Vô Song ngửi được mùi hương nam tử quen thuộc, nàng nhẹ tay đóng cửa rồi quay đầu lại nhìn người đang ngồi trên trường kỷ.

Cánh tay trái của người đàn ông nọ gập lại tỳ lên tay ghế, hai mắt hơi khép, lưng thẳng tắp. Ngọn đèn mờ được thắp lên cũng không đủ để thấy vẻ mặt của hắn.

“Thế tử.” Nàng gọi khẽ một tiếng, hông hơi cong.

Thấy hắn không mở miệng, Vô Song ngồi xổm bên cạnh chỗ để chân, dựa vào bên cạnh chân người nam nhân, muốn giúp hắn cởi giày. Tóc dài tình cờ rơi xuống, quét qua bàn tay đang đặt trên đầu gối của nam nhân nọ, tựa như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.

Giày nam nhân nọ rất nặng, lại còn dính nước tuyết, cởi ra có hơi tốn sức.

Mới cởi được một nửa, gò má Vô Song bị thứ gì nhẹ nhàng lướt qua, trong nháy mắt sau đó, cổ nàng bị người bắt chẹt, bụng ngón tay thô ráp chậm rãi chuyển động, vân vê sau mang tai nàng, tạo ra sự tê ngứa nói không nên lời.

Chỗ hiểm bị người kia khống chế, Vô Song không khỏi run lập cập, ngã ngồi lên chỗ để chân.

“Đi đâu vậy? Về muộn đến vậy mà.”

Giọng nói lạnh nhạt của nam nhân truyền đến từ trên đầu nàng, mà lực trên ngón tay kia lại nặng thêm một chút.

Bấc đèn lay động, mạ lên Noãn Các một lớp màu nhu hòa như nắng chiều đổ xuống.

Ngón tay vờn bên cổ nàng khi nhẹ khi nặng, Vô Song rụt người về.

“Phu nhân phân hai cô bé tới An Đình Viện, ta đến Hướng Dương Viện một chuyến, khi trở về gặp gió lớn.” Nàng dịu dàng trả lời, chất giọng mềm nhẹ như nước, hay như tiếng hát.