Trên danh nghĩa là ngày sanh thần, nhưng thực tế là để xem xét thê tử tương lai của Cung Thác, mà sự tồn tại của nàng cũng trở nên chướng mắt. Thường ngày nàng không được ra bên ngoài, người bên ngoài cũng không ai biết nàng, nhưng nếu những phu nhân tiểu thư đó đi vào trong phủ, dù cố ý hay vô tình, tóm lại họ cũng sẽ dò hỏi về nàng.
Vậy thì chẳng phải sẽ làm cho người ta khó chịu sao?
Thu ma ma đạt được mục đích, chỉ vào cái bàn bên cạnh: “Trời lạnh, ngươi chép hai trang là về được rồi.”
Vô Song vâng dạ, tiễn người tới tận cửa.
Vừa ra khỏi cửa, Thu ma ma lập tức trở về nhà chính.
Trong phòng, Bá phu nhân Tống thị cả người quý khí, cổ tay treo một chuỗi tràng hạt, tay thì đùa nghịch hoa thủy tiên trên giàn: “Nàng ta đồng ý chứ?”
“Nàng ta còn nói phu nhân rất chu đáo ạ.” Thu ma ma nhanh nhẹn đứng sang một bên, cười đáp lời: “Phải nói rằng Vô Song là đứa hiểu chuyện, nếu là những nha đầu có tâm tư riêng kia, làm gì có ai nghe lời như vậy?”
Tống thị nhẹ nhàng nhếch mi mắt, tay rũ xuống: “Nàng ta ở cùng thế tử được mấy năm rồi?”
Thu ma ma tính thử: “Năm năm trước, khi thế tử về phủ, là phu nhân tự mình chọn nàng ta. Khi ấy các nha đầu khác trong tối ngoài sáng đều dùng mưu kế, chỉ có nàng ta yên lặng đứng ở chỗ cuối cùng.”
Nhắc tới chuyện này, dường như Triệu thị cũng hồi tưởng lại ngày đó. Chọn Vô Song là vì bà cảm thấy nàng an phận, chỉ là khi đó nàng vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, trông có hơi gầy gò. Vốn nghĩ rằng sau đó có người khác thích hợp hơn thì đưa qua tiếp, không ngờ rằng đã qua năm năm, nàng vẫn yên ổn mà ở lại trong phòng thế tử.
“Trông nàng ta quá mức...” Triệu thị đồng tình với lời Thu ma ma, nhưng bà cũng có những lo lắng của mình: “Thế tử cưới nương tử, trong phòng vẫn nên sạch sẽ thì hơn, cũng là thể hiện thái độ cho chính thê.”
Căn phòng yên lặng trong chốc lát, bếp lò phát ra âm thanh lách tách rất nhỏ.
Thu ma ma sửng sốt, sau đó thử nói một câu: “Phu nhân muốn đưa Vô Song đi?”
Triệu thị buông tiếng thở dài, nhàn nhạt nói: “Thế tử nhân hậu hiếu thảo, lúc trước lão bá gia mất, nó nói sẽ giữ đạo hiếu ba năm. Hiện giờ ba năm đã qua, nó cũng cập quan, cũng đến lúc nên thành hôn rồi.”
Nghe bà nói như thế, trong lòng Thu ma ma hiểu rõ. Thật ra không phải chỉ đơn giản là bảo Vô Song tránh đi vài ngày mà là muốn tống cổ nàng đi. Bây giờ làm như vậy, sợ là phu nhân muốn thăm dò ý thế tử.
Cũng đúng, thế tử đón dâu, trong phòng lại giữ một nô tỳ quyến rũ được nuông chiều, thật sự là khó coi.