Cô bé ngây ngô chất phác lúc trước lại có thể thoát xác thành mỹ nhân như bây giờ. Mi mắt khẽ cong lên, sự quyến rũ hấp dẫn người ta cũng theo đó hiện ra.
Quần áo mộc mạc vốn dĩ không thể đè ép được sự kiều diễm của người.
Thu ma ma gác lại chung trà, mặt không đổi sắc: “Ngươi vẫn luôn hầu hạ thế tử, phu nhân biết ngươi vất vả, nay đã gần tết, ngài ấy có lòng cho phép ngươi về nhà thăm người thân mấy ngày.”
“Thăm người thân?” Vô Song âm thầm cân nhắc hai chữ này, hơi kinh ngạc.
Nàng đã không còn nhà từ lâu, người thân ở đâu ra mà về thăm? Hay ý bà ấy là, bảo nàng đi thăm người dì họ đã bán nàng đi?
Thu ma ma đã sống trong Bá phủ hơn nửa đời, lai lịch chi tiết của ai bà ta đều nắm rõ trong lòng. Đương nhiên bà ta cũng biết Vô Song xuất thân thế nào. Bây giờ bà ta nói như vậy, chẳng qua là phu nhân nhà bà ta ra lệnh, bà ta chỉ đi truyền lời mà thôi.
Thấy Vô Song cúi đầu không nói gì, nàng có bao nhiêu chiêu trò, bà ta cũng muốn xem thử tỳ nữ được yêu chiều này cất giấu loại tâm tư gì?
“Tạ ơn phu nhân rủ lòng thương.” Vô Song ngẩng đầu mỉm cười: “Vừa lúc ngày hôm trước dì có gửi một phong thơ tới, gọi ta về thăm nhà.”
Giọng nói nàng vẫn êm ái mềm mỏng như trước, nàng cứ vậy mà đồng ý.
Lòng Thu ma ma an tâm hơn một chút. Nếu nàng biết điều thì không gì tốt hơn, giảm bớt không ít chuyện phiền toái. Nếu nàng không biết điều, nghe không vào, tóm lại là sẽ phải chịu kết cục thảm hại.
Bà ta nghĩ như vậy, sắc mặt cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, nói lảng sang chuyện khác: “Ngươi là hầu cận lâu năm của thế tử, nhớ dạy dỗ mấy nha đầu mới tới nhiều hơn chút, đều phải có quy củ.”
Vô Song gật đầu thưa vâng, đưa tay ra nhét một vật vào tay người kia: “Trời lạnh, làm phiền ma ma rồi.”
Thu ma ma rũ mắt, lòng bàn tay mở hé ra một khe hở, nhìn thấy một cây trâm bạc, rất đặc, cầm cũng hơi nặng tay.
“Khụ.” Hắng giọng một cái như để che đậy, Thu ma ma nhanh nhẹn cất cây trâm vào trong tay áo: “Tháng Chạp có nhiều sự kiện, hôm sanh thần phu nhân cũng mời không ít phu nhân và tiểu thư khác, chúng ta bận tới mức chân không chạm đất, loạn thật sự. Qua mấy ngày này rồi ngươi về nhà cũng được.”
Được nhắc khéo như vậy, trong lòng Vô Song cũng đã hiểu rõ mọi chuyện. Trong phủ có lời đồn rằng Cung Thác chuẩn bị nghị thân, đây là đã bắt đầu rồi sao?
Những lời này của Thu ma ma, kỳ thật là ý của phu nhân, bảo nàng tránh đi chỗ khác.