Lỗ An xoa bàn tay đen thui, cúi đầu: “Phán Lan nói ngươi giúp muội ấy, không giấu diếm cô nương, ta hỏi thăm chuyện đó, cũng là muốn xem có thể đưa muội tử trở về hay không. Làm huynh trưởng, không nhìn được cả đời muội ấy chôn ở bên trong.”
Nghe xong lời này, Vô Song sinh lòng ngưỡng mộ, giống nàng, dường như cho tới bây giờ chỉ có chính mình vì mình tính toán, đi mỗi một bước không ai giúp nàng. Lúc mê mang, nàng thậm chí sẽ hoài nghi mình đi có chính xác hay không?
Đoán chừng có một canh giờ, Vô Song đi ra từ trong cửa hàng sắt, tâm trạng thoải mái không ít.
Đi về phía trước, thấy Hàn Thừa Nghiệp còn đứng tại chỗ. Mấy nương tử đi ngang qua gặp người tuấn tú, trộm liếc ánh mắt với hắn ta, hắn ta che nắm tay ở bên miệng, không được tự nhiên ho khan một tiếng.
Hắn ta nhìn thấy nàng, trên mặt nở nụ cười. Không biết từ lúc nào, trong tay cầm một gói giấy dầu.
Vô Song không muốn giải thích, trái phải là giúp đỡ tỷ muội tới thăm người đại ca, nói nhiều ngược lại lộ ra mình chột dạ.
Hai người đi về phía xe ngựa, Hàn Thừa Nghiệp giúp vén rèm cửa lên trước một bước.
Vô Song đang định lên xe, một người chạy tới, hô lên: “Vô Song cô nương.”
Vô Song quay đầu lại, thấy là một tiểu tử lạ mặt, trên người mặc áo khoác ngắn màu xám màu xanh thường thấy của hầu phủ Bá: “Ngươi là?”
“Cô nương, ta là A Khánh đồng hương của Thiền Nhi, nó bảo ta tới đuổi theo người” Gã sai vặt thở hồng hộc, giữa mùa đông trán đổ mồ hôi: “Trong phủ đã xảy ra chuyện.”
Hô hấp Vô Song dừng lại, mắt phải nhảy càng dữ đội.
Gã sai vặt nuốt một ngụm nước miếng: “Nó nói Phán Lan tỷ tỷ bị đại công tử đánh trượng, hiện tại nhốt lại...”
Vô Song chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cơ thể lung lay sắp đổ, một bàn tay bên cạnh kịp thời đỡ lấy nàng, là Hàn Thừa Nghiệp.
Nàng bấm lòng bàn tay, nhấc chân bước lên xe ngựa: “Trở về, về phủ Bá.”
Hàn Thừa Nghiệp cũng không hỏi, vội vàng sai phu xe quay đầu. Xe ngựa cũ cứ như vậy, lung lay lắc lư trở về theo đường cũ.
Rời đi còn chưa tới nửa ngày, đã trở lại Ân Viễn Bá phủ.
Vô Song nhận bao quần áo từ trong tay Hàn Thừa Nghiệp, cũng không quay đầu lại liền chạy vào cửa sau, người phía sau há miệng, nuốt xuống lời còn chưa nói ra.
Dọc theo đường đi, đã từ chỗ A Khánh biết được đại khái nguyên nhân. Nói là Phán Lan trộm đồ trong phòng Cung Đôn, Phán Lan không nhận, sau đó lập tức đánh trượng. Trời lạnh, một cô nương làm sao chịu nổi? Biết Vô Song có giao tình với Phán Lan, một tỳ tử lén đưa lời tới An Đình viện, lúc này Thiền Nhi mới nhờ A Khánh đi ra đuổi theo.