“Nhị ca nhà di mẫu.” Vô Song không nghĩ tới Hàn Thừa Nghiệp sẽ đến, sáng sớm hôm nay mới có người truyền tin, nói là tới đón nàng.
“Hắn ta?” Cung Thác cười lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ trào phúng, không nói gì nữa.
Vô Song biết hắn đang cười cái gì, nàng bị bán vào phủ Bá, hơn nửa nguyên nhân là do Hàn Thừa Nghiệp: “Thế tử bảo trọng, Vô Song cáo lui.”
Nói xong, nàng từ trên bậc thang đi xuống, xách tay nải, đi về phía Hàn Thừa Nghiệp đang chờ dưới tường.
Dưới hành lang, đôi môi mỏng của Cung Thác mới di chuyển, lời chưa nói ra đã nuốt trở lại. Mắt thấy bóng dáng mảnh khảnh rời đi, đến bên cạnh một nam nhân khác, sau đó không quay đầu lại nhìn hắn.
Phía bắc gió mạnh, dưới tường lại càng âm u lạnh lẽo.
Hàn Thừa Nghiệp chờ ở đó, hắn ta đã rất lâu không gặp Vô Song. Lần gặp mặt gần nhất đã là ba năm trước, mẫu thân của mình đòi bạc Vô Song tới cùng, hắn ta nhận được tin tức chạy tới ngăn cản, gặp được hình ảnh người biểu muội bị bán kia.
So với tiểu nha đầu khô khan im lặng ít nói ở Hàn gia, thật sự là thay da đổi thịt.
Hắn ta cảm nhận được có người đang nhìn chăm chú hắn ta, nhìn qua, là công tử quý tộc đứng ở hành lang. Đã từng, hắn ta cũng đã nói chuyện với đồng môn lúc hiện tại, biết vị kia chính là thế tử phủ Bá, xuất thân cao quý, tiền đồ bằng phẳng, những thứ này bọn họ nghèo hèn không cách nào so sáng.
Nghĩ nên hành lễ với người khác, không đợi động tác, đối phương đã xoay người rời đi.
“Vô Song biểu muội.” Hàn Thừa Nghiệp đi lên hai bước, đưa tay muốn đi đón tay nải trên vai người khác.
Vô Song nghiêng người né tránh, âm thanh nhàn nhạt: “Không cần.”
Hàn Thừa Nghiệp cười thu tay về, ít nhiều có chút xấu hổ: “Đi thôi, ta thuê một chiếc xe ngựa ở bên ngoài.”
Đối với sự lạnh lùng của Vô Song, hắn ta không để ý, dù sao cũng là Hàn gia bọn họ có lỗi trước. Lúc trước bán Vô Song, hắn ta đang ở thư viện cũng không biết chuyện, chạy về nhà lúc, phòng phụ nhỏ đã trống không, trên giường còn giữ lại một nửa mặt giày thêu. Nương cầm một cái bao lắc lưu trước mặt hắn ta, nói hắn ta có tiền đi học.
Biết nàng muốn về Hàn gia thăm người thân, đầu tiên Hàn Thừa Nghiệp khϊếp sợ, sau đó nghĩ lại có phải Vô Song gặp phải chuyện khó khăn ở phủ Bá hay không. Hắn ta rất áy náy với nàng, bởi vậy lừa người nhà đến đón nàng.