Chương 29

Lúc đầu nàng chỉ cho là thuốc thương hàn bình thường, sau đó ở Hướng Dương Viện nói chuyện với Cung Diệu Hàm, mới biết được đây là thuốc do thái y trong cung nghiên cứu điều chế ra, dùng để ngăn chặn dịch bệnh truyền ra. Chắc chắn, cũng có tác dụng với bệnh thương hàn bình thường, Toàn bộ phủ Bá, hắn chỉ cho nàng và Cung Diệu Hàm.

Nàng cất kỹ thuốc, túc trực ở cửa.

Bên ngoài nổi gió, người vẫn chưa quay về, mắt thấy đồ ăn trên bàn đã lạnh.

Vô Song nhìn đèn l*иg đong đưa bên ngoài, không quay lại sao?

Một đêm, Cung Thác không quay về, bàn thức ăn kia đã nguội lạnh. Canh Phù Dung vất vả làm xong không thể lãng phí, Vô Song bảo Thiền Nhi và Xảo Nhi bưng đi ăn.

Bên này bản thân lại yên lặng quay về buồng phụ, dọn dẹp gói quần áo, chiếc hộp nhỏ dưới tường cũng được gói cùng. Không biết vì sao, mắt phải nhảy lên hai lần.

Đợi đến hừng đông, người hầu trong phủ vẫn hàng ngày thức dậy, làm việc của mình.

Thời tiết âm u, đám mây dày đặc đè nặng.

Biết Vô Song hôm nay muốn ra phủ thăm người thân, Thiền Nhi và Xảo Nhi rất ao ước. Các nàng ấy mới vào phủ vài ngày, thích ứng khó không nói, chính là lúc nhớ nhà nhất, mặc dù bán các nàng đi cũng là người nhà, nhưng đó là điều nhớ nhung duy nhất.

Dùng bữa sáng đơn giản,Vô Song uống viên thuốc cuối cùng, hộp thuốc nhỏ kia lập tức ném vào chậu than. Tro tàn ban đầu tắt, từ từ cháy lên đốm lửa nhỏ.

Sau một lúc lâu, đi qua Hướng Dương Viện, nói một tiếng với Thu ma ma, Vô Song chuẩn bị ra khỏi phủ.

Nàng sẽ đi từ cửa sau ra ngoài, trên vai khoác một bọc quần áo, vẫn ăn mặc mộc mạc.

Cuối hành lang, có một bóng hình thon dài, không biết là muốn ra ngoài hay vừa hồi phủ.

“Thế tử.” Vô Song đi qua, dịu dàng thi lễ.

Cung Thác cụp mắt, không nhìn thấy khuôn mặt nữ tử: “Để Úc Thanh đưa ngươi đi.”

Trước sau như một nàng vẫn thuận theo, trên vai mảnh khảnh khoác một cái bọc vải thô. Rõ ràng sinh ra một cơ thể quyến rũ xinh đẹp, lại muốn dùng những thứ qua loa này che giấu, rất không nổi bật.

“Tạ thế tử” Vô Song đứng ở ngoài ba bước, mắt phải nhảy thình thịch: “Cách không xa, hơn nữa, biểu ca sẽ tới đón ta.”

Vừa dứt lời, cửa sau bên kia một nam tử trẻ tuổi đi vào, đang bị người hầu trong phủ dẫn đi hướng bên này.

“Biểu ca?” Cung Thác nhìn qua, tầm mắt dừng trên người nam tử: “Người nào?”

Một thân nho bào màu xanh đã giặt đến trắng bệch, có chút khí chất của người trí thức, thân hình gầy gò.