Cung Thác ừ một tiếng, ngón tay lướt qua hàm dưới tinh xảo của nữ tử: “Không có chuyện gì, lập tức quay về.”
Hắn nói như thế, Vô Song đoán chắc chắn chuyện dịch bệnh của dân tị nạn đã được giải quyết thỏa đáng. Rất nhiều lúc, tâm trạng của hắn giấu kín, nhưng dù sao ở chung lâu, có thể cảm nhận được vui buồn của hắn.
Ví dụ như trước mắt, tâm trạng Cung Thác không tệ.
“Thế tử, buổi tối dùng bữa ở trong viện sao?” Vô Song hỏi, ánh mắt sáng ngời nhìn sườn mặt anh tuấn của nam nhân.
Cung Thác cúi đầu, đối diện với ánh mắt của nàng, cười: “Phải.”
Vô Song cúi đầu, khóe môi mềm mại cong lên: “Vậy ta quay về làm canh Phù Dung.”
“Được.”
Hai người rời đi, rèm cuốn dưới mái hiên đã được thay mới, lắc lư theo gió.
Phía trước đi qua Phức Úc Viện, nơi ở của Cung Thị và mẫu tử Tư Thư Dung. Vô Song không khỏi nhớ tới chuyện vừa nãy, chó của Cung Đôn sao có thể dọa Tư Thư Dung?
Đang nghĩ ngợi, một bà tử hớt ha hớt hải chạy ra, nhìn thấy Cung Thác tưởng gặp được cứu tinh.
“Thế tử, mau đi cứu tiểu thư nhà ta đi!” Bà tử quỳ hai đầu gối xuống đất, vẻ mặt khẩn cầu: “Nàng ta, nàng ta...”
Cung Thác nhíu mày, dời đi một bước không để lại dấu vết, tránh khỏi bàn tay của bà tử đang cố nắm lấy góc áo: “Từ từ nói, Thư Dung làm sao vậy?”
“Tiểu thư nàng ta” Bà tử lau mặt một lần: “Đóng cửa trốn ở trong phòng, nói nhảm từng câu.”
Vô Song nhìn Phiền Úc Viện, lại nhìn Cung Thác.
Mặt Cung Thác không chút thay đổi, sau đó cất bước đi đến Phức Úc Viện, bà tử từ dưới mặt đất đứng lên đuổi theo, ánh mắt nhìn Vô Song.
“Thế tử.” Vô Song gọi một tiếng theo hướng bóng lưng nam nhân.
Cung Thác quay đầu.
Vô Song đứng dưới hành lang, nhẹ nhàng nói: “Ta về An Đình Viện chuẩn bị.”
Cung Thác gật đầu, sau đó xoay người rời đi, bóng dáng ở cửa viện biến mất rất nhanh.
Mặt trời lặn phía tây, chân trời nhuộm thành màu cam, rất nhanh sẽ bị đêm tối nuốt chửng.
Canh Phù Dung làm khá rắc rối, nguyên liệu chuẩn bị nhiều không nói, còn rất lẻ tẻ, đều là nguyên liệu nấu ăn dễ hỏng. Luôn tay luôn chân, cũng phải mất gần hai canh giờ. Đương nhiên, canh làm ra cũng rất ngon, Vô Song khi bé bị ốm, không thích ăn uống, mẫu thân đều sẽ làm cho nàng.
Sau này nhớ người nhà, nàng sẽ làm để ăn. Có một lần, Cung Thác nếm qua, nói mùi vị rất ngon.
Bận rộn một lúc, trên bàn bày mấy đĩa thức ăn, cũng đúng lúc Cung Thác dùng bữa. Chính giữa, chính là canh Phù Dung Vô Song tự mình làm.
Nàng chờ ở trong phòng mình, nhìn hộp thuốc nhỏ trong tay, là hộp thuốc ban ngày Úc Thanh mang đến, bên trong chỉ còn lại một viên.