Chương 25

“Lúc này Thế tử đang ở ngoại ô Ngưu Đầu Cương.” Úc Thanh trả lời.

“Ngưu Đầu Cương?” Thiền Nhi khẽ hô một tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên: “Những người nhiễm bệnh kia không phải đều ở đó sao?”

Úc Thanh nhìn tiểu nha đầu lạ mặt này, gật đầu: “Đúng vậy.”

Quả nhiên là hồi Kinh xử lý dịch bệnh, chẳng trách sau khi Cung Thác hồi Kinh lại bận rộn nhiều việc. Chuyện như vậy đúng là không dễ làm, muốn kiểm soát nhiều như vậy cũng không dễ.

Vô Song nhớ tới năm quê nhà bị lũ lụt, thiên tai qua đi để lại một mảng hỗn loạn, vì sinh tồn, cái gì con người cũng làm được. Lúc đó nàng bị mẫu thân cắt tóc, bôi tro lên mặt, giả vờ làm một cậu bé nhỏ ốm yếu.

So với sự hỗn loạn bên ngoài, dân chúng lầm than, tường cao của phủ Bá lại là một mảng yên tĩnh.

Các người hầu dọn dẹp khắp nơi, chào đón sanh thần của Bá phu nhân Tống Thị ba ngày sau, Hướng Dương Viện vô cùng náo nhiệt.

Vô Song bị bệnh, nhưng nàng không phải chủ tử nên vẫn phải đi làm.

Đợi đến khi cơ thể có lại chút sức lực, nàng lập tức đi đến Hướng Dương Viện. Trong hai ba ngày này, nàng nên xuất phủ.

Mới vừa đi vào cửa sân Hướng Dương Viện, chính phòng truyền ra một tiếng gầm giận dữ.

Vô Song dừng bước, Cung Diệu Hạm vội vàng kéo nàng đến hành lang rồi khoanh tay.

“Vô Song, ngươi đừng đi vào.” Tiểu cô nương nhỏ giọng nhắc nhở, tay nhỏ nắm chặt ống tay áo Vô Song.

Tiếng khiển trách đứt quãng truyền ra từ trong phòng, Vô Song nhìn vào rồi cúi người xuống: “Vì sao Bá gia lại tức giận lớn như vậy?”

Ân Viễn Bá Cung Văn Bách rất ít khi đến Hướng Dương Viện, nội trạch vẫn phải do chủ mẫu xử lý, bề ngoài duy trì tôn trọng Tống phu nhân. Hôm nay đúng lúc chuẩn bị sanh thần, ở bên này lại tức giận lớn như vậy, đúng là kỳ lạ.

“Là đại ca.” Cung Diệu Hạm lắc đầu, nhếch cái miệng nhỏ nhắn: “Chó của hắn ta dọa biểu tỷ Thư Dung, làm phụ thân tức giận.”

Vô Song ồ một tiếng, đại ca trong miệng Cung Diệu Hạm là Cung Đôn, con trai của Trần di nương. Về phần Cung Thác, từ trước đến nay Cung Diệu Hạm thân thiết, luôn gọi ca.

Lại nhìn lại, màn bông chính phòng bị hất mạnh, Ân Viễn Bá đen mặt đi ra, phía sau là Cung Đôn ủ rũ, nhìn kỹ thì trên mặt còn có dấu tay. Cung Văn Bách có nhiều con, ngày thường cũng không quản giáo, hôm nay ra tay như vậy, đương nhiên Cung Đôn đã làm gì đó.

Trong hậu viện nhiều chuyện, Ân Viễn Bá lại ham mê nữ sắc, con người không thích ăn đồ cũ, cho nên thanh danh Bá phủ không dễ nghe. Sau đó Cung Thác trở về từ Biên Thành, người mang công trạng, lúc này mới có chút khởi sắc.