Chương 23

Tạm biệt Phán Lan, Vô Song trở lại phòng mình.

Nàng đóng cửa, lấy một cái hộp nhỏ từ đáy giường ra. Hộp gỗ sơn son, to cỡ hai bàn tay, bình thường không có gì nổi bật.

Lau đi lớp bụi bên trên, nàng ngồi bên giường, mở hộp ra. Bên trong có chút trang sức, tiền bạc, là do nàng tích cóp mấy năm nay.

Nô tỳ không giống người làm thuê. Tiền công của người làm thuê là rõ ràng minh bạch, tiền bạc của các nàng phần lớn đều là được chủ tử thưởng.

Vô Song lấy từng cái ra, tính toán trong lòng. Tiền bạc có thể dùng trực tiếp, còn những món trang sức này phải bán đi lấy tiền mặt mới được. Như vậy, nàng vẫn phải xuất phủ.

Tay cầm một cái vòng ngọc lên, màu xanh biếc, nước ngọc không tồi, xúc cảm ôn nhuận. Nàng nhớ thứ này là năm đầu tiên nàng ở với Cung Thác, được hắn thưởng vào ngày tết. Nàng nhìn mấy thứ trang sức này, kỷ niệm với Cung Thác cũng hiện rõ trước mắt.

Đầu càng ngày càng choáng, nàng đặt hộp lên đầu giường rồi kéo chăn nằm vào, rất nhanh, mọi thứ mờ dần đi.

Mặc dù như vậy, người nàng vẫn cảm thấy lạnh. Trong lòng biết mình nên đi uống một chén canh gừng, nhưng nàng thật sự lười cử động, dứt khoát cuộn người lại trong chăn.

Trong lúc đó, có người tới gõ cửa nói là dùng bữa tối, nàng lầm bầm nói không đi, sau đó tiếp tục hôn mê.

Ban đêm gió to, cành cây run rẩy loạng choạng, chiếu thành cái bóng dữ tợn trên cửa sổ.

Trong lúc mông lung, cái chăn trên người Vô Song bị vén lên, nàng cuộn người cuốn chặt chăn. Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, sau đó có một cánh tay vòng qua eo nàng, bàn tay lạnh lẽo chui vào trong áo nàng.

Nàng mơ hồ, động đậy cơ thể muốn thoát khỏi khí lạnh ập tới. Thân hình phía sau theo đuổi không bỏ, mạnh bạo dán lên.

“Là ta.” Cung Thác ôm người vào trong ngực, môi mỏng ngậm lấy dái tai mềm mại.

Đầu óc Vô Song không quá tỉnh táo. Ban đầu là lạnh lẽo, lúc sau là luồng nhiệt vô hạn từ sau lưng truyền tới.

Nàng nhẹ nhàng cử động, xoay người trong lòng ngực hắn, đối diện với hắn. Người nàng rất khó chịu, mặt cọ lên ngực hắn.

Tay Cung Thác ôm chặt thêm mấy phần, máu trong cơ thể bắt đầu bành trướng. Khóe miệng vốn lương bạc khẽ cong lên, dung túng khuôn mặt nhỏ đang cọ trước ngực mình.

Khi hắn chuẩn bị xử lý nàng, một tiếng nức nở nhẹ nhàng truyền đến từ trước ngực.

“A Lang, ta lạnh.”

A Lang?

Trong lòng Cung Thác nhớ hai chữ này, cũng lập tức nhớ đến rất lâu trước đây. Khi đó Vô Song còn nhỏ, không có nhiều thời gian với hắn, hắn đưa nàng đi ra ngoài, vì thuận tiện đã để cho nàng gọi mình là A Lang. Giọng nói của nàng dễ nghe, gọi “A Lang” lại càng thuận tai, hắn thích nghe, vậy nên cho phép nàng gọi hắn như vậy.