Ban đầu Trần di nương là nương tử của một vị thứ huynh của Ân Viễn Bá, khá là xinh đẹp. Sau này thứ huynh chết sớm, vẫn là Ân Viễn Bá lúc ấy vẫn là thế tử lại nạp người ta vào phòng, biến người ta thành thϊếp thất của mình, sau này lại có Cung Đôn. Trong bóng tối, luôn có người nói Cung Đôn không phải con ruột Ân Viễn Bá, Ân Viễn Bá cũng không để ý nhiều đứa con trai này. Dần dà, tính tình Cung Đôn cũng có hơi kỳ quặc, không thích nói chuyện, ánh mắt âm u làm người khác cảm thấy đáng sợ.
“Dù thế nào, ngươi đều phải cẩn thận chút.” Vô Song dặn dò, chóp mũi cảm thấy không quá dễ thở, hít mũi một cái.
Phán Lan thôi cười, quan tâm hỏi: “Ngươi sợ lạnh thì đừng đi ra ngoài, về phòng uống chút canh gừng đi.”
Vô Song có hơi không thoải mái, cũng không biết có phải do nàng đứng chờ ngoài Hướng Dương Viện rất lâu không, hôm nay sáng sớm tỉnh dậy, cơ thể nàng luôn khó chịu vô lực.
Hai người cùng nhau đi qua hành lang, đứng ở ngã rẽ nói lời tạm biệt. Mái hiên phủ đầy dây leo um tùm, không có sức sống.
Lúc này, có người đi tới, xiêm y tươi sáng rất đáng chú ý, làm người ta nhớ đến hoa đào ngày xuân. Nàng ta chậm rãi đi tới, tư thái đoan trang, vừa nhìn đã biết là con gái đại gia.
Rất nhanh, ba người kia đi tới. Phía trước chính là biểu tiểu thư Tư Thư Dung, phía sau là tỳ nữ và bà tử đi theo. Trông có vẻ là nhân dịp đẹp trời ra cửa đi lại.
Vô Song và Phán Lan tránh qua một bên.
Tư Thư Dung nhìn hai nữ tử đang cúi đầu, khóe môi cong lên thành nụ cười: “Vô Song?”
“Tiểu thư Thư Dung.” Vô Song ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người giao nhau, nhìn thẳng vào mắt đối phương. Không biết vì sao, Vô Song thấy được sự thương hại ở trong mắt người kia.
Tư Thư Dung cười cười, không nói gì nữa, mang theo nha hoàn bà tử đi về trước.
Người đã đi xa, Phán Lan không nín được, túm tay áo Vô Song: “Ngươi có nghe nói không? Vị biểu tiểu thư này về sau là phu nhân thế tử đó. Ta cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn ngươi không đúng lắm, ngươi phải cẩn thận đấy.”
Lời đồn này Vô Song cũng từng nghe rồi, muốn nói thân càng thêm thân cũng không phải không có khả năng. Kỳ thật ai làm phu nhân thế tử, cũng không phải chuyện nàng có thể quyết định.
Vô Song cười một tiếng, đầu cũng choáng váng theo: “Ta biết rồi.”
Biết Phán Lan có ý tốt, lòng nàng cũng ấm lên. Tuy nói Bá phủ thâm sâu, nhưng vẫn còn người quan tâm mình như Phán Lan, còn có cả Cung Diệu Hàm đáng yêu kia.