Chương 19

Suy nghĩ của nàng rất đơn giản, chỉ là muốn tồn tại mà thôi.

“Về nhà?” Cung Thác giận quá hóa cười, lại không nhìn ra chỗ nào vui vẻ: “Cái nhà đó đáng giá cho ngươi trở về thăm? Vô Song, ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?”

Vô Song buông tiếng thở dài. Ở với nhau nhiều năm, Cung Thác biết rõ ràng hết thảy về nàng, đương nhiên hắn sẽ không tin nàng muốn về thăm người thân. Mà nàng hiện tại cũng chỉ có một cái cớ này, nàng không quen biết ai trong Kinh Thành.

“Ta không nghĩ vậy.” nàng rũ mi mắt, giọng nói khàn khàn: “Sắp tới Tết rồi, ta về thờ cúng phụ mẫu.”

“Thờ cúng?”

Trong nháy mắt tiếp theo, cổ tay Vô Song được buông ra, cằm lại bị nâng lên, một lần nữa đối diện với đôi mắt hẹp dài kia.

“Ta không biết ngươi đang sợ cái gì?” Cung Thác môi mỏng khẽ mở, bụng ngón tay miết lên cánh môi mềm mại của nữ tử, giọng điệu nhẹ hơn chút: “Ngươi là người của ta, trong phủ ngoài phủ có thay đổi như thế nào, đều sẽ có chỗ cho ngươi dung thân. Lòng can đảm của ngươi nhỏ như vậy, mới nghe một hai câu đồn đại đã cảm thấy trời sập?”

Trong nhà đang nghị thân cho hắn, câu rời đi khó hiểu của nàng từ hai ngày, lại tới lời Cung Diệu Hàm nói hôm nay, hắn đoán là nàng đang lo cho cuộc sống sau này. Mà hắn cần phải cho nàng một viên thuốc an thần. Một tiểu cô nương mà thôi, không phải hắn không nuôi nổi.

Nhìn gương mặt mềm mại của nữ tử, đôi mắt yêu kiều như hồ thu, vòng eo thon dưới tay hắn càng là mềm nhẹ như liễu, mỗi một chỗ đều chạm tới tim hắn. Thấy nàng không nói chuyện nữa, chút tức giận của hắn cũng theo đó tan đi.

“Được rồi, trở về phòng thôi.” Hắn hít sâu một hơi khí lạnh, xua đi khô nóng trong lòng.

“Thế tử…” Vô Song nhìn hắn, khóe miệng bất lực mấp máy hai cái, lại không biết nên nói gì.

Có tiếng bước chân hướng tới bên này, Cung Thác lui một bước về sau, khôi phục sự lạnh lùng đàng hoàng thường ngày.

Vô Song đỡ tường đứng lên, túm lại ống tay áo xốc xếch, thuận thế đi phía sau Cung Thác, đi theo bước chân hắn, tựa như không có gì xảy ra.

Người đi tới trên đường là hai vị thứ công tử trong phủ. Bọn họ nhìn thấy Cung Thác đi ra từ trong ngõ thì cung kính lui qua một bên, chào hỏi hắn.

Ân Viễn Bá ham mê nữ sắc, nạp nhiều thϊếp thất, con cái đông đúc, xưa nay cũng gọi là tranh đấu gay gắt. Cung Thác không có cảm giác thân cận gì với mấy người huynh đệ này, gật đầu một cái xem như đáp lại.