Nàng tuy còn nhỏ nhưng nàng biết nô tỳ phạm sai lầm sẽ bị đánh. Có một lần, nàng trộm đến An Đình Viện, cả viện không có ai, trong phòng lại liên tục truyền ra tiếng Vô Song nhỏ giọng khóc lóc cầu xin. Nếu không phải ma ma che miệng nàng lại ôm đi, thiếu chút nữa là nàng vọt vào rồi.
Cung Thác bảo Thu ma ma mang Cung Diệu Hàm đi, còn mình ra khỏi Hướng Dương Viện.
Mới vừa bước ra khỏi cửa, hắn đã nhìn thấy bóng dáng người kia đứng dưới tường. Màu xám trong trời đông, cực kỳ nổi bật.
Hắn chậm rãi đi qua, trực tiếp lướt qua nàng, không nhìn nàng, cũng không nói một chữ.
Vô Song cúi đầu, góc áo nam tử chợt lóe qua, để lại hơi lạnh nhàn nhạt. Ngón tay nàng siết chặt, xoay người đuổi kịp.
Sắc trời tối dần, gió lạnh thổi xuyên qua con đường giữa hai bức tường viện, kéo theo tiếng vang ù ù.
Chợt, Cung Thác đi phía trước dừng chân. Vô Song dừng bước không kịp, suýt chút nữa đυ.ng phải lưng hắn, bèn nhanh chóng né sang một bên. Ai ngờ chân không đứng vững, suýt nữa thì đập vào tường.
Lúc này, một bàn tay nắm chặt cổ tay của nàng, kéo nàng một cái trở về chỗ cũ.
Đến khi nàng kịp phản ứng lại thì đã bị Cung Thác nhấc ra trước mặt hắn.
Mắt hắn hơi rũ xuống, nhìn không ra hỉ nộ, môi mỏng nở nụ cười lạnh lùng: “Vô Song, ngươi muốn làm cái gì?”
Vô Song ổn định lại cảm xúc, ngước mắt nhìn vào mắt Cung Thác, theo bản năng muốn thu tay về. Nàng bị hắn kẹp như vậy, vây ở chỗ chỉ rộng cỡ một mét vuông, lòng nàng chợt sinh ra cảm giác áp bách.
“Nói chuyện.” Cung Thác hơi nheo mắt, sắc trời u ám làm khuôn mặt hắn trông rất tối tăm: “Lúc ở chỗ phu nhân, không phải lưỡi ngươi rất linh hoạt sao?”
Hai người duy trì tư thế thân mật, một người trốn không thoát, một người không buông tay.
Cổ tay Vô Song phát đau, lực tay nam nhân lại nặng hơn chút, tựa như muốn bẻ gãy xương nàng: “Là ta muốn về nhà một chuyến.”
Nàng ngập ngừng nhỏ giọng nói. Nàng biết bây giờ hắn không vui là vì người vốn luôn nghe lời như nàng lại đột nhiên không vâng lời, không được sự đồng ý của hắn đã trực tiếp đi xin ân thưởng từ Tống phu nhân.
Nhưng khế ước bán thân nằm trong tay Tống phu nhân, dù sao thì nàng cũng phải lượng sức mà làm. Cung Thác không biết, quan hệ của hắn với Tống phu nhân có lạnh nhạt thế nào thì cũng là mẫu tử cùng huyết thống, còn nàng thì sao? Cái gì cũng không có.
Mấy năm nay chứng kiến đã quá nhiều, ngàn vạn lần đừng gửi hy vọng cho người nào hết. Chờ tới khi nàng già nua nhăn nheo, thân thể này không còn hoàn mỹ, đương nhiên cái gọi là yêu chiều của Cung Thác sẽ biến mất. Huống chi, nhìn là biết Tống phu nhân sẽ không tha cho nàng.