Chương 17

Nàng nhanh chóng cúi đầu, nhìn chằm chằm sàn gạch màu xanh u ám.

Tống phu nhân giọng điệu dịu dàng cười nói: “Thân thể ta không tốt, mấy ngày này nhờ ngươi chép giúp kinh Phật, phải thưởng cho ngươi mới được.”

“Là điều con nên làm.” Vô Song đứng ngay ngắn.

Ánh mắt Tống phu nhân quét một lượt gương mặt Vô Song, vừa lòng gật đầu: “Ngươi nói đi, ngươi muốn thưởng gì.”

Vô Song hơi ngẩng đầu, khóe miệng cười nhạt: “Nếu vậy, Vô Song muốn về nhà một chuyến, ở lại nhà một thời gian.”

Vừa dứt lời, nàng cảm nhận được ánh mắt lướt qua bên mặt, không khỏi sởn tóc gáy. Nhưng nàng liếc qua, Cung Thác chỉ đang đưa chung trà tới bên miệng.

Không đơn thuần chỉ là thuận theo ý Tống phu nhân, trong lòng Vô Song còn có dự định khác. Nàng bị nhốt ở nơi này lâu lắm rồi, nếu muốn tìm đường ra, bước đầu tiên phải là đi ra ngoài kia thăm thú, ít nhất vẫn còn tốt hơn là việc cứ ngồi chờ đợi.

“Vậy à, đúng là ngươi nên về thăm nhà rồi.” Tống phu nhân hơi trầm ngâm, quay lại dặn dò Thu ma ma: “Ngươi giúp ta chuẩn bị vài thứ, đến lúc đó cho Vô Song mang theo.”

Hai tay Vô Song chồng lên nhau rồi đặt bên hông, hành lễ: “Cảm ơn phu nhân, Vô Song cáo lui.”

Nói xong, nàng lui ra ngoài. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, chuyện rời phủ đã được quyết định.

Thời điểm Cung Thác ra khỏi phòng mẫu thân, trong đình viện đã không còn bóng Vô Song. Ánh mắt hắn vừa sâu vừa lạnh: “Ha, chạy nhanh đấy.”

Hắn cất bước đi về phía cửa viện, quay đầu lại ngăn Thu ma ma đi theo.

“Ca.” Cung Diệu Hàm nhấc váy chạy ra, trân châu hồng nhạt đong đưa trên mũi giày: “Đợi ta với.”

Thấy tiểu cô nương màu hồng nhạt chạy tới, ánh mắt Cung Thác dịu lại chút ít: “Ngươi là nữ nhi đó, không được chạy như vậy.”

Cung Diệu Hàm dừng lại ngẩng đầu, vẻ mặt không phục: “Ta không phải Vô Song, ngươi dựa vào đâu mà khống chế nhất cử nhất động của ta?”

“Nhất cử nhất động?” Cung Thác nghiến răng ngẫm lại: “Nàng ta cũng không phải người không nghe lời như ngươi.”

Đúng vậy, Vô Song rất ngoan, cũng chưa bao giờ không vâng lời hắn, trừ chuyện ngày hôm nay. Nàng thế mà học cái trò tự tiện quyết định.

Cung Diệu Hàm kéo tay áo Cung Thác, nhỏ giọng hỏi: “Ca, Vô Song nói không làm di nương của ngươi, ngươi muốn đem tặng nàng ta cho người khác sao? Đừng đuổi nàng đi mà, nàng còn…”

“Nàng ta nói vậy sao?” Cung Thác ngắt lời em gái.

Cung Diệu Hàm hơi há miệng, lui về sau hai bước, sợ tới mức nhanh chóng lắc đầu: “Không, không đâu, ngươi đừng đánh nàng ta.”