Chương 16

Tống phu nhân lần tràng hạt trong tay, thu vào mắt từng hành động của con trai mình: “Hy vọng năm sau vào thư viện, nó có thể thay đổi.”

Trong phòng yên tĩnh, lò than nổ lách tách.

“Mẹ, nếu không còn chuyện gì nữa, con còn việc trong quân cần xử lý.” Cung Thác bưng chén trà lên uống sạch, ý là muốn rời đi.

Tống phu nhân nhíu mày, dứt khoát nói thẳng: “Việc hôn nhân của con, ta muốn con nghị hôn trước khi hết năm, tháng Giêng năm sau quyết định. Trong kinh có vài quý nữ đến tuổi, mặt mũi nhân phẩm đều không tệ, ta muốn nghe ý kiến của con.”

Cung Thác chỉnh tay áo, trong mắt không có cảm xúc, miệng cười nhạt: “Hôn nhân đại sự do phụ mẫu làm chủ, mẫu thân muốn làm gì thì làm.”

Hắn lần nữa ngồi yên, giống như cách đa số đứa con trai đối xử với mẫu thân của mình, chỉ lắng nghe chú không phản bác.

Đối với phản ứng của con trai mình, lòng Tống phu nhân cũng an tâm thêm một chút. Rốt cuộc hắn là gia chủ tương lai của Cung gia, trong lòng hắn đương nhiên biết lợi biết hại, cưới vợ tất nhiên là một sự trợ giúp cho hắn. Nhưng mà bà lại có hơi tủi thân. Cung Thác là con trai của bà nhưng quan hệ mẹ con lại không thân thiết, thậm chí phải nói là lạnh nhạt.

Nói về việc hôn nhân cũng có không ít phiền toái. Cũng là trùng hợp, vị cô mẫu gả đi nơi khác của Cung gia trước đó không lâu có trở về làm giỗ năm thứ ba cho Lão Bá gia, còn mang theo con gái là Tư Thư Dung về. Vào lúc mấu chốt thế này, luôn có vài cái lưỡi dài nói, vị biểu cô nương Tư gia này là phu nhân thế tử tương lai.

Nghĩ vậy, Tống phu nhân liếc về sương phòng phía tây: “Vô Song đã tận tâm tận sức hầu hạ con mấy năm nay, cũng không nên bạc đãi nàng ta.”

Cứ giải quyết từng vấn đề một đi.

Cung Thác gật đầu, ánh mắt sâu không gợn sóng: “Con nhớ rồi.”

Hiếm khi ngồi nói chuyện được vài câu, Tống phu nhân lại dặn dò hắn nhất định phải ở nhà hôm sinh nhật bà.

Lúc này, Thu ma ma xốc rèm vải lên đi vào, tay chỉ bên ngoài: “Phu nhân, Vô Song tới ạ.”

Hai cặp mắt trong phòng đồng thời nhìn ra cạnh cửa. Trong chốc lát, một thân ảnh mảnh khảnh đi vào phòng, trang điểm vô cùng đơn giản, từ trên xuống dưới không tìm thấy chút nổi bật nào, đang cụp mi rũ mắt.

“Vô Song ra mắt phu nhân và thế tử.” Vô Song đi qua hành lễ với hai người.

Lúc nàng đυ.ng phải ánh mắt Cung Thác, hắn ngồi ngay ngắn ở đằng kia, mặt không cảm xúc, người mặc thường phục ngay ngắn anh tuấn. Khi ở bên ngoài, hắn luôn có bộ dạng đàng hoàng như vậy.