Chương 15

Một cơn gió lạnh thổi tới, cành mai run rẩy, vài cánh hoa mềm bay xuống, đậu lên trên bùn lầy.

Cung Diệu Hàm thấy Vô Song không nói lời nào, chu miệng dí sát vào: “Ta chọn mấy cành đẹp cho ngươi đấy.”

Vô Song bỗng thất thần một lúc rồi nhìn tiểu cô nương trước mắt: “Được, ta về thêu tặng tiểu thư hai cái khăn, tiểu thư muốn màu sắc và hoa văn thế nào?”

“Thỏ con.” Cung Diệu Hàm vui vẻ cười toét miệng, sau đó vẫy vẫy tay đuổi bà tử đi.

Hai người đi trên hành lang, Vô Song đi phía sau, nghe Cung Diệu Hàm đi ở phía trước luôn miệng kể về vị tỷ muội con của di nương nào đó trên cổ tay áo có hoa văn thế này, trên giày gắn trân châu thế kia. Theo lý thuyết, nàng thân là nữ nhi của Bá phu nhân, đương nhiên mọi đồ dùng của nàng đều là đồ tốt nhất. Nhưng hoa văn của người ta là được mẫu thân thêu mà Tống phu nhân - mẫu thân của nàng, lại chưa từng thêu gì.

Do đó, Cung Diệu Hàm rất thân thiết với Vô Song. Vô Song sẽ thêu thùa giúp nàng, hơn nữa còn đẹp hơn của mấy tỷ muội kia.

“Vô Song, trong tương lai ngươi sẽ làm di nương của ca ca sao?” Nàng đột nhiên xoay người hỏi, trong đôi mắt sáng ngời là sự nghiêm túc.

Vô Song lắc đầu, không chút suy nghĩ đáp: “Không đâu.”

Bá phủ nào có chỗ cho nàng dừng chân? Đặc biệt là sau khi nghe Phán Lan nói, ý tưởng trong lòng nàng càng lúc càng lớn.

Có lẽ, mình thật sự có thể rời khỏi đây?

Cung Diệu Hàm hình như có hơi buồn, nhỏ giọng lầu bầu: “Nếu sau này biểu tỷ Thư Dung gả cho ca ca, tỷ ấy đối đãi người khác khoan dung, hẳn là sẽ đối xử với ngươi tử tế.”

Đi chưa được mấy bước, hai người đã trở về Hướng Dương Viện.

Cung Diệu Hàm kéo Vô Song vào phòng riêng của mình ở phía tây, bảo nàng thêu giúp mình.

Tay nghề thêu thùa của Vô Song không tồi, mới đầu khi nàng chạy nạn đến nhà dì họ, nàng không làm được việc khác, chỉ suốt ngày thêu thùa, sau đó người trong nhà sẽ cầm đi bán lấy tiền. Nàng vốn không biết thuê thùa, cũng dần luyện ra trình độ như bây giờ.

Tại phòng chính.

Rèm vải dày nặng ngăn cách bên ngoài, tiếng bé gái cười truyền đến rõ ràng từ sương phòng phía tây.

“Con bé Hạm nhi này, đã lớn vậy rồi còn cười đùa lớn tiếng thế.” Tống phu nhân ngồi trên giường, nói một câu như chê trách, khóe miệng lại treo ý cười.

Cuối giường, Cung Thác ngồi trên ghế, ngón tay đặt trên mép bàn trà, nghe vậy thì rũ mắt, không nói gì.