Chương 14

Hai ngày trôi qua, Cung Thác không về phủ, lúc làm việc thì hắn ở Hoàng Cung, thời gian còn lại ở quân doanh cấm quân ở Núi Ngọc sau Kinh Thành.

Vô Song biết là Kim Thượng tuyên hắn hồi kinh, núi Cọp được giao cho người khác tạm quản lý, nói là đầu năm sẽ không ra khỏi kinh.

Mắt thấy sinh nhật Tống phu nhân chỉ cách còn có năm ngày, mỗi ngày nàng đều đến Hướng Dương Viện chép kinh Phật nửa ngày. Hôm nay, nàng ngồi ngay trước mặt Thu ma ma, tự tay viết một phong thư, nhờ người ra phủ đưa đến chỗ dì họ.

Thu ma ma vừa lòng với biểu hiện của Vô Song nhưng lại âm thầm cảm thấy không đành lòng. Nàng hầu hạ thế tử rất nhiều năm, làm việc cũng không sai sót, lại vì thế tử nghị thân mà sắp bị đuổi đi. Lúc trước xếp người vào phòng thế tử, không ai hỏi ý kiến của Vô Song, hiện giờ muốn đuổi nàng đi, nàng vẫn không biết gì.

Trong lòng cảm thán người đáng thương, trên mặt lại không biểu hiện gì: “Nghỉ ngơi một chút đi.”

Vô Song ngồi trước bàn, nghe vậy thì gác bút, thổi chữ viết chưa khô hẳn: “Ma ma thích gì ạ? Khi nào ta về ta mang đến cho ngài.”

Thu ma ma nhấp khóe miệng, rãnh cười hai bên khi đậm khi nhạt: “Không cần lo cho ta, tiểu thư đang chơi ở hậu viện, ngươi qua trông ngài ấy đi.”

Nói xong, bà ta rời khỏi phòng.

Sắc mặt Vô Song nhạt đi, trên mặt bàn có một xấp giấy, tất cả đều là kinh Phật nàng chép nhiều ngày qua, mỗi một chữ đều là nhân nghĩa đạo đức, từ bi vi hoài. Nhưng người nào lại thật sự làm được?

Nàng dọn dẹp xong, ra cửa đi tới hậu viện của Hướng Dương Viện.

Một tiểu cô nương tám, chín tuổi đang đi tới, tay ôm một bó mai vàng trong ngực. Tiểu cô nương này chính là Cung Diệu Hàm - con gái nhỏ của Tống phu nhân, bà tử đi theo bên cạnh lặp đi lặp lại mà nhắc nhở nàng đi cẩn thận.

“Vô Song.” Cung Diệu Hàm đứng dưới tán cây mai, áo choàng hồng nhạt hoạt bát làm khuôn mặt nhỏ trông hồng hào non nớt: “Ngươi lại đây ôm giúp ta.”

Vô Song dẫm tuyết đọng đi tới, khom lưng ôm lấy cành mai: “Sao tiểu thư lại bẻ nhiều vậy?”

Cung Diệu Hàm ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt bị ánh nắng chiếu đến híp lại: “Ngươi mang về mấy cành đi, cắm bình hoa cho ca ca.”

“Thế tử không ở trong phủ.” Vô Song cười giải thích rồi đưa khăn tay cho tiểu thư.

Cung Diệu Hàm chớp mắt, lấy khăn lau tay, sau đó chỉ vào sảnh ngoài: “Ca ca ta đã về từ sớm, đang nói chuyện với biểu tỷ Thư Dung kìa, chỗ hoa còn lại này để tặng biểu tỷ.”