Chương 12

“Phán Lan, ta may cái này cho ngươi.” Vô Song móc một cái túi thơm từ trong tay áo ra, nhét vào tay đối phương.

Phán Lan là tỳ nữ phụ trách ở lại quét tước viện cũ, được bán vào phủ cùng ngày với Vô Song, cũng là người duy nhất nàng thổ lộ tâm tình.

"Vào phòng mau.” Phán Lan vội đẩy cửa ra, kéo người vào cửa.

Hai người ngồi xuống mép giường, hàn huyên hỏi thăm nhau vài câu.

“Ta nhớ lần trước ngươi có nói chuyện trở về lương tịch, ngươi định làm thế nào?” Vô Song hỏi.

Bên cạnh việc đến thăm Phán Lan, đây cũng là mục đích nàng tới đây.

Không thể chỉ ngồi đợi được, nàng cũng phải tính đường đi cho chính mình.

Buổi sáng nàng nói với Cung Thác chuyện rời phủ về quê, chẳng qua chỉ để thăm dò. Nếu suy nghĩ của Tống thị và Cung Thác đều nhất trí, mọi chuyện sẽ dễ hơn nhiều. Nàng đơn giản là dựa vào quá khứ để xin một ân điển, rời khỏi bá phủ, sợ là sợ cục diện như bây giờ, Tống thị có kế hoạch khác cho nàng, mà Cung Thác vẫn muốn giữ nàng lại.

Hai mẫu tử vì nàng mà sinh hiềm khích, đương nhiên sẽ không có kết quả tốt.

Phán Lan ngẩng đầu nghĩ ngợi, cười bất lực: “Không dễ đâu. Phải có đủ bạc chuộc thân, lại còn phải xin ân điển của gia chủ, nguyện ý đến quan phủ một chuyến vì ngươi, làm chứng giúp ngươi, phế bỏ khế thư nô tịch.”

Phán Lan đột nhiên xoay mặt lại, ánh mắt tò mò.

“Vô Song, ngươi muốn chuộc thân về làm dân thường?”

Phòng ở rất nhỏ, bài trí cũng đơn giản, trong chậu than đốt mấy cục than đen, mùi khói gay mũi bốc lên, hun mặt tường đến không ra hình.

“Ta nghe ngươi nhắc tới, muốn nghe xem.” Vô Song mỉm cười, đôi môi mềm mím thành độ cung mềm mại.

Trước mắt, xem ra rời đi cũng là một lựa chọn nhưng hiện giờ nàng còn chưa tìm được phương pháp, hiểu biết về bên ngoài của nàng cũng rất ít. Chuyện này tạm thời giấu trong lòng là được rồi, Phán Lan nhát gan, vẫn là đừng nên làm nàng ấy bất an theo nàng.

Như đã nói, phương pháp Phán Lan vừa đề cập là biện pháp đơn giản nhất để thoát khỏi nô tịch. Theo bộ luật của triều Đại Du, quý tịch, lương tịch, nô tịch, tiện tịch, mỗi một cái đều khắc họa rõ ràng rành mạch. Nữ tỳ do nhà chủ nhân sở hữu như các nàng thuộc nô tịch, có thể dùng để mua bán, tặng, không khác gì tài sản tư nhân.

Nhưng vẫn có phương pháp khác để thoát tịch: Một là phục vụ tận tụy nhà chủ nhân cả đời, đến lúc già được chủ nhân khai ân thả về lương tịch, chỉ là khi ấy người đã không còn năng lực lao động nữa, hơn nữa ân huệ không cho phép tiện thể mang theo người nhà; hai là thiên tử đại xá, thời cơ khó gặp, hơn nữa cũng phải ở trong tình huống nhà chủ không âm thầm hãm hại.

Vậy nên, chuộc thân là cách thực tế nhất.