Chương 10

Cung Thác dừng lại, nhìn sắc trời, trong lòng tính canh giờ: “Làm sao vậy?”

Vô Song xuống giường, chân trần dẫm lên bệ kê chân, hít vào một hơi: “Về sau ta rời đi Bá phủ, liệu thế tử có thể khai ân, cho phép Vô Song về quê không?”

Nàng biết, trong Bá phủ chưa từng có vị trí cho nàng. Mặc dù người khác nói nàng được yêu chiều, được Cung Thác che chở, nhưng nàng xưa giờ cũng chỉ là một nô tỳ, dùng tốt thì cho chút ân thưởng, nhưng lỡ có một ngày nào đó nàng chắn đường chủ tử, nàng cũng sẽ bị đuổi đi không thương tiếc.

Mấy năm qua, nàng đã sớm nhìn thấu tất cả. Cuộc trò chuyện với Thu ma ma hôm qua cũng chứng thực chuyện này.

Nàng nhìn Cung Thác quay lại, đi tới trước người nàng. Ánh mắt hắn thâm trầm, nàng hoàn toàn không nhìn thấu hắn đang suy nghĩ cái gì.

“Vô Song.” Cung Thác giơ tay, ngón tay cuốn lấy tóc nàng: “Đã bao lâu rồi ngươi không đi ra ngoài? Ngươi biết ngoài kia bây giờ trông như thế nào sao? Ngươi rời khỏi nơi này thì tồn tại bằng cái gì?”

Hắn không trả lời nàng mà lại tung ra ba câu hỏi cho nàng, sau đó hắn yên lặng chờ nàng trả lời.

Chính Vô Song cũng đã quên lần trước nàng đi ra ngoài Bá phủ là khi nào; sâu bên trong bức tường chỉ có ngày đêm là thay đổi, nàng đã sớm bị ngăn cách khỏi thế giới bên ngoài, giống như một con chim bị nhốt trong l*иg; đã như vậy rồi, nói gì đến cách sinh tồn?

"Ta có thể nghĩ cách.” Nàng nhìn hắn, cho hắn đáp án của mình.

“Nghĩ cách, đơn giản như vậy?” Cung Thác cười ra tiếng, như nghe được một trò cười: “Được thôi, chờ ta rảnh rỗi, ta mang ngươi đi ra ngoài.”

Một cô gái nhỏ yếu nhu nhược, không làm được gì, nàng có thể đi được bao nhiêu bước?

Hắn không coi lời nàng ra gì, càng không tin nàng sẽ thật sự đi. Nàng sớm đã không còn chỗ để đi, chỉ có nơi này của hắn.

Vô Song nhìn người kia rời đi, yên lặng thở dài.

.

Trời cuối cùng cũng ấm lên, tuyết đọng trên nóc nhà bắt đầu tan, theo mái hiên nhỏ tí tách xuống đất.

Vô Song trở lại trong phòng mình, tắm rửa thu dọn một lượt, lúc này cơ thể mới hơi đỡ mệt. Cũng không biết có phải do Cung Thác đi một tháng không về hay không, tối hôm qua hắn thật sự hơi tàn nhẫn, có vài lần nàng còn cho rằng mình sẽ bị hắn bẻ gãy thân.

Thiền Nhi bưng chậu đồng vào, đặt chậu ở kệ chỗ góc tường. Nó quay đầu lại, thấy đứng Vô Song đứng cạnh tủ quần áo, như là đang do dự nên chọn cái áo khoác nào.