Tô Nghị còn cắt gọt số ván gỗ còn lại cho khớp, lát cả sàn nhà.
Sau khi hoàn tất, căn phòng thay đổi hoàn toàn, nếu bỏ qua bối cảnh thảm họa, thì nơi này chẳng khác gì một căn hộ đơn nhỏ mười năm trước thời chưa có thiên tai.
Mọi người nhìn căn phòng mà có chút ngỡ ngàng, trong mắt đều lấp lánh hy vọng vào tương lai.
“Mấy cánh cửa kia tụi em cũng gắn luôn cho đại ca nhé.” Một lính đánh thuê lên tiếng, kéo mọi người về thực tại.
Đám thanh niên lập tức xắn tay bắt tay vào làm.
Có họ giúp sức, chẳng bao lâu hai cánh cửa hợp kim nhôm cũng được lắp xong.
Họ còn tiện tay thay luôn ổ khóa, có cả chìa đi kèm, từ nay cửa có thể sử dụng bình thường.
Làm xong việc, họ chào Tô Nghị rồi rút lui.
Tô Nghị tiễn anh em ra khỏi cửa, quay vào liền đóng chặt cửa, thử khoá hai lần, cuối cùng mới nhẹ nhõm thở ra, quay sang nói với Giang Miểu: “Giờ thì căn nhà này an toàn hơn nhiều rồi, ít nhất không sợ bị trộm. Đây là đống chăn với bộ ga em yêu cầu. Bao bì còn nguyên, sạch sẽ lắm. Trong siêu thị còn nhiều lắm, anh để Trương Thành mang một ít về, tiện thể tặng Chu Lam Thiên một cái chăn với một bộ ga.”
Giang Miểu gật đầu liên tục: “Nên vậy mà, nhiều thế này chúng ta dùng không hết đâu. Anh xem có ai cần thì chia bớt, em giữ lại hai cái là đủ rồi.”
Tô Nghị lắc đầu: “Cứ giữ lại đã. Chăn không đắp được thì cắt ra làm áo mùa đông, mùa lạnh giữ ấm được.”
Sau thảm họa, thời tiết trở nên cực đoan, mùa hè thì nóng muốn chết, mùa đông thì lạnh thấu xương. Thứ duy nhất không thay đổi là mức độ bức xạ mặt trời vẫn nghiêm trọng như cũ.
Nghe vậy, Giang Miểu lập tức gom hết đống chăn màn gọn gàng cất vào tủ, chừa lại một góc để đựng bao vải lưới của mình.
Cánh tủ khép lại, trong lòng cô cũng thấy yên ổn hơn rất nhiều.
Tô Nghị liếc nhìn vết thương trên người cô, trầm giọng nói: “Lát anh nhờ người mang thuốc sát trùng tới. Mấy hôm nay em đừng ra ngoài, chờ vết thương đóng vảy rồi hãy tính.”
Giang Miểu lập tức gật đầu.
Tô Nghị nói tiếp: “Nơi đó là do em phát hiện, bên trong chắc còn nhiều đồ ăn. Anh với Trương Thành bàn rồi, tối nay bọn anh chia làm hai nhóm đến đó đào tiếp, tranh thủ chuyển hết đồ trong đó về. Em là người có công đầu, theo quy định thì em được chia phần. Em muốn gì?”
Giang Miểu suy nghĩ một chút rồi đáp: “Nếu có tìm thấy đồ sinh hoạt thì để lại cho em một ít là được. Mấy cái khác để các anh tự phân phối.”
“Chỉ vậy thôi à?” Tô Nghị nhướn mày, anh còn tưởng cô sẽ muốn lấy thực phẩm như gạo chẳng hạn.
Giang Miểu cười nhẹ: “Vậy là đủ rồi. Dù gì chỗ đó cũng là em tình cờ phát hiện, chứ nói thật thì với sức mình em cũng chỉ kiếm được chút đồ ăn gần đó thôi, chứ phần còn lại cũng không lấy được.”
Tô Nghị nhìn theo tay cô chỉ, thấy đống đồ ăn vặt, ngay lập tức chú ý đến hộp kẹo bị mở nắp, quả nhiên, con gái đều thích đồ ngọt.
Anh cười cười gật đầu: “Anh hiểu rồi. Em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh dọn xong khu chăn nuôi cho em. Từ mai em phải tự lo một mình, ổn chứ?”
Giang Miểu giơ tay thề: “Chắc chắn không vấn đề gì!”
Lúc này mặt trời đã lên cao. Bình thường Giang Miểu ăn uống rất tiết kiệm, giờ mới bắt đầu cảm thấy đói. Nhân lúc Tô Nghị còn đang bận dọn dẹp khu chăn nuôi, cô quay vào phòng, mở một gói bánh quy ép, uống thêm nửa chai nước.
Vừa ăn xong nằm xuống nghỉ, không bao lâu đã thϊếp đi.
Lúc mở mắt lần nữa, mặt trời đã gần lặn.
Tô Nghị đang thu dọn hành lý ngoài phòng khách. Thấy cô ra, anh lập tức đưa cho cô một chai thuốc sát trùng: “Bôi lên vết thương trước đã, anh sắp đi rồi. Chắc sáng mai sẽ quay về một chuyến.”
Giang Miểu mím môi, im lặng một lát rồi dặn anh: “Cẩn thận nhé.”
Tô Nghị hơi khựng lại, rồi mỉm cười: “Ừ!”
Sau khi anh rời đi, Giang Miểu mới bắt đầu dùng thuốc sát trùng xử lý vết thương, sau đó đến khu chăn nuôi.