Chương 13: Xô xát với Lưu Oánh

Đến chiều, khi ánh nắng dịu đi, Giang Miểu liền vác đồ nghề nhặt phế liệu chạy ra khỏi nhà.

Tô Nghị đứng tại chỗ nhìn theo thân hình nhỏ bé của cô khuất dần sau cái bao tải to ngang người. Đợi đến khi cô đi xa, anh mới quay đầu bắt tay vào việc.

Giang Miểu chạy đến khu giáp ranh giữa khu E và D, chưa bao lâu đã thấy bà cháu nhà họ Kỷ chạy về phía mình, sau lưng họ còn có một người đàn ông cao lớn, người đó mặc đồng phục lính đánh thuê giống hệt Tô Nghị!

Kỷ Tiểu Nghệ rõ ràng rất hài lòng với người bạn đời này, mặt đỏ bừng, ánh mắt rụt rè.

Cô ấy chạy đến dán chặt vào người Giang Miểu, nhỏ giọng giới thiệu: “Chị Miểu Miểu, đây là bạn đời của em, tên là Trương Thành. Anh ấy là tiểu đội trưởng đội 858 của đội lính đánh thuê Thương Ưng.”

Giang Miểu ngạc nhiên nhìn Trương Thành: “Anh quen Tô Nghị à?”

Trương Thành xưa giờ ít nói, giờ sắc mặt cũng thay đổi đôi chút, nhìn Giang Miểu chăm chú hơn: “Cô là bạn đời của Tô Nghị?”

Giang Miểu thành thật gật đầu: “Xem ra hai người quen nhau rồi.”

Trương Thành bật cười: “Sao lại không? Chúng tôi từng là anh em cùng vào sinh ra tử. Sau này lập được công, mỗi người được điều đi làm tiểu đội trưởng các đội khác nhau. Cô đã là người của Tô Nghị, sao hôm nay cậu ấy không đi cùng cô?”

Kỷ Tiểu Nghệ cũng gật đầu phụ họa: “Chị Miểu Miểu, anh rể đâu rồi?”

Giang Miểu dịu giọng đáp: “Hôm nay anh ấy bận suốt cả ngày, trước thì lợp lại mái, sau đó gia cố tường rào. Bây giờ đang giúp chị dọn đất hoang nên không ra được.”

Nghe vậy, bà Kỷ tròn xoe mắt ngạc nhiên: “Khϊếp thật! Hôm nay A Thành nhà bà cũng vừa giúp lợp mái xong, còn chưa động gì tới tường, bên cháu nhanh thế?”

Khóe miệng Trương Thành giật nhẹ, bật cười mắng: “Cái tên Tô Nghị đó đúng là có thừa sức trâu, làm cái gì cũng nhanh như bão, chẳng bao giờ chịu chậm rãi. Không được, tối nay tôi cũng phải làm xong tường mới được, không thể để cậu ta qua mặt.”

Câu nói rõ ràng là đùa, mọi người đều bật cười.

Trong lúc trò chuyện, bốn người đã đến khu đổ nát lúc sáng.

Vì có Trương Thành đi cùng, nhìn bề ngoài cũng không dễ chọc, nên đám người nhặt phế liệu rõ ràng bớt hống hách hẳn, thậm chí còn tự động tránh xa nhóm của Giang Miểu.

Chỉ có Lưu Oánh là không cam lòng.

Trước đó, cô ta từng cười nhạo Giang Miểu và Kỷ Tiểu Nghệ là loại không ai cần, chắc chắn sẽ bị chính phủ phân cho mấy gã vừa già vừa xấu, hoặc bệnh tật đầy mình. Ai ngờ đối tượng lại là Trương Thành, vừa cao to vừa anh tuấn.

So với Trương Thành, Trần Kiến Nghiệp đứng bên cạnh cứ như ba anh ta. Chênh lệch một trời một vực!

Dựa vào đâu mà cô ta tốn bao công sức mới lấy được một lão già, còn Kỷ Tiểu Nghệ không làm gì cũng có một người bạn đời tốt thế này?

Nghĩ mãi không thông, Lưu Oánh tức tối xông lên khıêυ khí©h, húc mạnh khiến Kỷ Tiểu Nghệ ngã xuống đất.

Kỷ Tiểu Nghệ ngã choáng váng, tay bị trầy xước chảy máu, giận dữ bật dậy tát thẳng vào mặt Lưu Oánh.

Lưu Oánh quen thói bắt nạt người khác, trước đây Kỷ Tiểu Nghệ luôn nhịn nhục, nên không ngờ lần này lại bị đánh.

“Á!” Cô ta gào lên, rồi lao tới: “Con khốn, tao xé xác mày!”

Chưa kịp lại gần thì Trương Thành đã ra tay, giữ chặt cổ tay cô ta rồi đẩy ngã xuống đất: “Cô là cái thá gì mà dám động vào người của Trương Thành này!”

Lưu Oánh bị anh ta gằn giọng dọa cho sợ tái mặt, nước mắt ngắn dài, chạy về phía Trần Kiến Nghiệp: “Em bị người ta bắt nạt mà anh cũng không giúp em!”

Trần Kiến Nghiệp đứng gần đó, chứng kiến từ đầu tới cuối. Thật ra trong lòng gã cũng bực vì tính khí đanh đá của Lưu Oánh. Nhưng dù gì gã từng là đoàn trưởng nhóm 672, Kỷ Tiểu Nghệ lại từng được gã che chở. Giờ cô ấy biết rõ Lưu Oánh là người của gã mà còn ra tay, đúng là hơi quá.

Nghĩ vậy, ánh mắt gã nhìn Kỷ Tiểu Nghệ thêm vài phần chán ghét: “Kỷ Tiểu Nghệ, xin lỗi Lưu Oánh, tôi có thể bỏ qua chuyện này.”

Lưu Oánh đứng bên cạnh lập tức hất cằm lên, đắc ý ra mặt.