Chỉ trong chốc lát, đám tay chân sòng bạc vừa rồi còn hùng hổ khí thế đều đã nằm la liệt dưới đất rêи ɾỉ kêu đau, chẳng còn ai có sức phản kháng. Giang mập cùng đám dân làng vây xem đều trợn tròn mắt, từng người há miệng đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng gà.
“Ngươi… ngươi ngươi…” Giang mập run rẩy chỉ tay về phía Hoắc Thừa Nghị, tức đến mức nói không thành lời.
Hoắc Thừa Nghị lười phí lời với hắn, giơ tay đấm thẳng một cú vào mặt Giang mập, rồi thuận thế vác người hắn qua vai ném mạnh xuống đất, giơ chân đạp lên ngực hắn, cố định tại chỗ, mới lạnh nhạt lên tiếng:
“Chỉ cái gì mà chỉ? Còn chỉ nữa lão tử chặt đứt tay ngươi! Nghe cho rõ, ta cũng không phải kẻ không nói lý, nợ bạc của sòng bạc, một đồng ta cũng không thiếu. Nhưng lúc nãy ngươi nói với ta về quy củ, vậy được, chúng ta sẽ theo quy củ của các ngươi mà làm. Đã là mở cửa buôn bán thì không có lý gì lại từ chối khách, hiện tại ta muốn đánh cược với ngươi hai ván. Ngươi đánh, hay không đánh?”
Chân hắn đạp mạnh lên ngực Giang mập, tựa như mang theo cả ngàn cân sức nặng khiến đối phương không thể nhúc nhích. Gương mặt tuấn tú chẳng lộ vẻ dữ tợn gì, nhưng lời nói ra lại như một tên đầu lĩnh côn đồ chẳng hề biết lý lẽ.
Người đã bị đánh rồi mà còn nói mình “biết lý”? Giang mập tức đến đen cả mặt, mắt đỏ lên đầy thù hận.
Thấy tên dưới chân vẫn còn không cam tâm, Hoắc Thừa Nghị cười lạnh, không nói nhiều, thu chân về rồi rút nhanh con dao chẻ củi bên hông, trong chớp mắt chém một nhát vào chân Giang mập.
May mà tên này mập mạp, lớp mỡ dày, nhát dao kia chỉ rạch vào thịt chứ chưa chạm đến xương, nhưng vẫn chảy máu, làm Giang mập đau đớn gào lên thảm thiết, không ra tay nặng chút, đám người này còn tưởng hắn đang nói đùa!
“Cược, hay không cược?”
Hoắc Thừa Nghị quỳ một chân lên ngực Giang mập, nở nụ cười, từng chữ từng lời vang lên lạnh lẽo như xuyên vào tận xương cốt.
Tuy là nụ cười, nhưng nhìn vào chỉ khiến người khác lạnh sống lưng, như thể trước mắt không phải người sống, mà là Tu La từ địa ngục bò lên đòi mạng.
Giang mập cũng từng đọc sách, biết thời biết thế, hiểu rõ đạo làm người, biết tiến biết lùi mới là kẻ sống lâu. Càng nghèo càng sợ kẻ liều, kẻ liều lại sợ kẻ không sợ chết, dao đã kề chân rồi mà còn cứng miệng thì chẳng phải đang hại chính cái mạng mình sao?
“Cược, ta cược cược cược…” Giang mập run rẩy gật đầu liên tục, trong lòng nghẹn đắng: thời buổi này đúng là kẻ vay tiền mới là tổ tông!