Cô nhìn dòng tin nhắn, môi khẽ cong lên.
Dương Thành Nam vẫn vậy không nói nhiều, nhưng một khi đã nói thì luôn là câu khiến người ta không thể coi thường.
Cô đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn khoảng sân đang dần nhộn nhịp bên ngoài.
Trái tim cô, chẳng rõ từ bao giờ, đã không còn thấy lạc lõng nữa.
Sáng sớm, sân trường còn đọng sương nhẹ, Khánh My ngồi đó, tay cầm ổ bánh mì nhỏ, nhai từng miếng chậm rãi trong khi ngón tay kia lướt điện thoại.
Không khí yên bình, và cô cảm thấy lòng mình cũng nhẹ hơn sau bao nhiêu ngày biến động.
“Em ăn sáng sớm ghê.”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ bên phải.
Khánh My ngẩng đầu, thấy Quang Duy đang đứng đó, nụ cười vẫn ấm như mọi khi.
“Dậy sớm quen rồi anh. Hôm nay có tiết sớm nữa.”
Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh, không hỏi quá nhiều.
Hai người trò chuyện vài câu về lớp học, về giảng viên bộ môn, không có gì sâu sắc nhưng lại thoải mái.
Cô quý Quang Duy ở điểm đó luôn đúng mực, không chen vào khoảng riêng khi không cần thiết.
Nhưng điều Khánh My không ngờ là… phía xa, một bóng người đã đứng nhìn họ từ khi nào.
Dương Thành Nam mặc áo sơ mi trắng, tay đút túi quần, ánh mắt tối lại như bầu trời sắp có giông.
Cô chưa kịp nhìn thấy thì anh đã sải bước tới.
Không một lời chào, không một ánh mắt dành cho người bên cạnh, Dương Thành Nam cúi xuống, nắm lấy cổ tay cô và kéo đi.
“Ơ… anh làm gì vậy?”
Khánh My khựng lại, bất ngờ và bối rối.
Quang Duy cũng đứng bật dậy theo phản xạ, nhưng chưa kịp nói thì Dương Thành Nam đã kéo cô khuất khỏi tầm nhìn.
Cô cố gắng giật tay ra: “Anh buông ra đã! Tay em đau.”
Tay Dương Thành Nam siết chặt đến mức máu như không thể lưu thông.
Trong ánh mắt của người đàn ông điềm tĩnh ngày thường giờ đây là một con sóng ngầm dữ dội sâu, tối và không kiểm soát.
Một con quỷ trong Dương Thành Nam gào thét muốn thoát ra.
Anh muốn đập nát thứ gì đó, muốn hét lên, muốn vung tay tát em, thậm chí là bóp cổ em đến khi ánh mắt em không còn dõi theo người đàn ông khác.
Toàn thân Dương Thành Nam căng như dây đàn, run nhẹ vì giận và ức chế.
Rồi anh dừng lại nơi hành lang vắng người, buông tay cô ra một cách dứt khoát.
Khánh My ngẩng lên, ngơ ngác.
“Anh… sao vậy?”
Dương Thành Nam nhắm mắt một giây, thở ra chậm rãi như muốn xua đi luồng lửa đang đốt bên trong mình.
Khi mở mắt, ánh nhìn anh đã trở về như cũ trầm, sâu và điềm đạm.