Là vì trong một buổi tối nằm giữa ánh đèn mờ trong phòng đọc sách, hình ảnh cô vẫn cứ lặp lại trong đầu anh nụ cười nhạt, ánh mắt có gì đó xa vắng hơn trước.
Vậy mà cô không trả lời.
Anh đã nghĩ có lẽ cô bận, hoặc giận.
Nhưng bây giờ, khi đứng đây, mắt nhìn thấy tận cảnh.
Em không trả lời tin nhắn anh... là vì bận với Quang Duy sao?
Một phần trong anh muốn gạt đi, rằng đó chỉ là trùng hợp, rằng em chỉ đang kết bạn, rằng em đang cần ai đó khác ngoài anh.
Nhưng phần còn lại phần im lặng và ngấm ngầm điều khiển anh từ bên trong lại cười nhạt.
Vậy ra, chỉ cần anh ngưng quan tâm vài ngày… là em có thể đi tiếp rồi à?
Anh biết mình vô lý.
Biết rõ ngay từ đầu, mối quan hệ đó không có tên.
Nhưng trái tim con người không có luật.
Và Dương Thành Nam dù im lặng, dù không lên tiếng vẫn luôn muốn giữ cô ở một khoảng cách vừa đủ gần để chạm tới, nhưng không đủ xa để mất hẳn.
Nhưng lần này, anh thấy mình… đang tuột tay.
Chiều hôm đó, Khánh My vừa rời khỏi tiết học cuối thì điện thoại rung lên.
Là một tin nhắn từ người cô không ngờ sẽ liên lạc lại, nhất là sau chuỗi im lặng kéo dài giữa họ.
“Chiều nay em rảnh không? Anh muốn mời em đi xem phim.”
Cô nhìn màn hình một lúc lâu. Tin nhắn không dài, cũng không cầu kỳ, nhưng lại khiến lòng cô dậy sóng.
Cô định từ chối. Nhưng cuối cùng lại chỉ đáp lại một chữ: “Ừ.”
Rạp phim chiều thứ sáu không đông.
Hai người ngồi cạnh nhau, ghế giữa một hàng yên tĩnh, ánh đèn mờ dần khi đoạn quảng cáo cuối cùng trôi qua.
Nhưng thay vì nhìn lên màn hình, Khánh My vẫn nghiêng mặt về phía người đàn ông bên cạnh.
Dương Thành Nam giữ im lặng một lúc, như đang lục tìm trong lòng mình thứ gì đó không dễ gọi tên.
Rồi anh quay sang, nhìn Khánh My.
“Anh xin lỗi, vì khoảng thời gian qua anh đã quá hời hợt với em.”
“Lúc em không nhắn nữa, anh mới nhận ra… anh không muốn em biến mất như vậy. Không tin nhắn, không tin tức. Cảm giác đó… khó chịu hơn anh tưởng.”
“Anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Anh muốn tìm hiểu em một cách nghiêm túc. Không phải nửa vời như trước, cũng không phải vì một ai khác. Chỉ là… anh không muốn mất em.”
“Cho anh một cơ hội, được không?”
Trên màn ảnh rộng, bộ phim đã bắt đầu, ánh sáng từ đó đổ xuống gương mặt nghiêm túc của anh một Dương Thành Nam không còn lặng im như mọi khi, mà đang thật lòng thừa nhận điều anh chưa từng nói.