Chương 40

Liên Cảnh bị ép chặt lên trên cánh cửa.

Cùng với giọng nói của Dụ Minh Châu, là những tiếng đập cửa nặng nề.

Liên Cảnh có thể cảm nhận rõ tấm cửa cứng rắn, lạnh lẽo sau lưng đang rung lên theo từng nhịp gõ của Dụ Minh Châu, từng chút, từng chút một.

Cậu cảm thấy mình như sắp mềm nhũn ra, nhưng giây tiếp theo, cậu lại bị Trì Lượng siết chặt eo nhấc bổng lên.

Cậu có thể cảm nhận được bàn tay Trì Lượng đang ôm lấy vòng eo của mình, thậm chí còn trượt xuống thấp hơn. Phần mông mềm mại dường như bị bàn tay to lớn đầy sức lực kia xoa nắn.

"Học được chưa?" Trì Lượng không thèm để ý đến Dụ Minh Châu ngoài cửa, sau khi kết thúc nụ hôn, hắn cúi đầu khẽ hỏi Liên Cảnh. Giọng hắn khàn đi, như mang theo chút gì đó chưa thỏa mãn.

Mặc dù bóng tối đã che khuất tầm nhìn, Liên Cảnh vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Trì Lượng đang dán chặt vào người mình.

"Học được rồi." Liên Cảnh cảm thấy môi mình truyền đến một cơn đau rát, cậu cụp mắt xuống, hơi dùng sức đẩy Trì Lượng ra, sau đó vờ kinh ngạc đưa tay lên nắm cửa nói: "Bị sao thế này?"

"Chắc là mất điện." Sau khi nghe Liên Cảnh nói đã học được cách phát âm, Trì Lượng lúc này mới để ý đến xung quanh. Hắn nhíu mày, lấy điện thoại từ trong túi ra. Nương theo ánh sáng màn hình, hắn mở cửa.

Hành lang tối om. Trong lúc hai người họ dây dưa, Dụ Minh Châu đã mất kiên nhẫn bỏ đi. Cả hành lang giờ chỉ còn lại Trì Lượng và Liên Cảnh.

Mãi đến lúc này, Trì Lượng mới nhận ra mình vừa làm gì.

Sao mình lại khốn nạn thế này!

Hành động này của mình thì khác gì sói xám lừa thỏ trắng non!

Trì Lượng mím môi, giả vờ vô tình liếc sang Liên Cảnh, liền phát hiện cậu vẫn ngoan ngoãn đi theo sau hắn, lẳng lặng đi theo sau, như một món đồ trang sức nhỏ bé đi kèm.

Dễ thương thật, lại muốn hôn nữa.

Sự chú ý của Liên Cảnh đã không còn đặt trên người Trì Lượng. Ngay khi cậu bước ra khỏi phòng sách, danh sách tâm nguyện của Trì Lượng đã được hoàn thành.

Bây giờ, chỉ còn lại tâm nguyện của Dụ Minh Châu là chưa xong.

Liên Cảnh đi theo Trì Lượng quay trở lại đại sảnh.

Đèn dự phòng trong sảnh đã được bật lên, một vệt sáng yếu ớt chiếu rọi vào không gian, bên cạnh đó, người ta còn thắp thêm vài cây nến. Ánh nến leo lét khẽ lay động, tỏa ra vầng sáng ấm áp và mông lung, bao trùm mọi thứ trong một bầu không khí mờ ảo.

Vì đây chỉ là một buổi tụ tập bạn bè nhỏ, nên cách bài trí và trang trí trong sảnh cũng không quá khoa trương. Quản gia và người hầu đều đã lui đi.

Không biết có phải là ảo giác không, nhưng Liên Cảnh cảm thấy ánh mắt Dụ Minh Châu cứ nhìn mình, đặc biệt là dừng lại khá lâu trên môi cậu, rồi nói với vẻ đầy ẩn ý: "Vừa nãy hai người ở cùng nhau à?"

"Đúng vậy." Trì Lượng không nhận ra giọng điệu của Dụ Minh Châu có gì đó không ổn, hắn nhìn về phía Liên Cảnh, khẽ nói: "Tôi dạy cậu ấy học khẩu ngữ."

"Khẩu ngữ gì thế, tôi cũng muốn dạy thì sao?" Dụ Minh Châu đột nhiên hứng thú, ngước mắt nhìn thẳng vào Trì Lượng. Sự đối đầu và khıêυ khí©h không hề che giấu đó, bất cứ ai cũng có thể thấy rõ.

Câu nói vô cùng đơn giản này giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến cho những người bạn học vốn đang nói chuyện lập tức im bặt, họ ngơ ngác nhìn nhau.

Không khí dường như tràn ngập mùi thuốc súng, phảng phất chỉ cần một mồi lửa là sẽ nổ tung ngay lập tức.

"Xin lỗi, cậu không dạy được đâu." Trì Lượng nhướng mày, khóe môi tràn đầy vẻ đắc ý. Đuôi mày nhếch lên, khóe miệng hơi cong, tất cả đều đang kí©h thí©ɧ dây thần kinh của Dụ Minh Châu.

Dụ Minh Châu cười nhạt một tiếng, hắn cầm lấy bình rượu trên bàn bên cạnh, động tác dứt khoát rót cho mình một ly, chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh trong ly.

Hắn ngẩng đầu, yết hầu trượt lên xuống, uống cạn ly rượu.

Rượu vang đỏ chảy dọc theo khóe môi hắn, để lại một vệt ẩm ướt. Hắn giơ tay, dùng mu bàn tay tùy ý lau đi, động tác mang theo vài phần tùy tiện và bất kham.

Hắn phảng phất như một con sói đói bị khıêυ khí©h, ánh mắt gắt gao nhìn về phía Trì Lượng: "Trên đời này, không có chuyện gì tôi không làm được. Tôi có thể làm tốt hơn anh."

Trì Lượng không đáp lời, hắn chỉ quay sang nói chuyện với những người bạn xung quanh, thỉnh thoảng sẽ nói với Liên Cảnh một câu, chia sẻ vài món bánh ngọt và đồ ăn vặt ngon trong bữa tiệc.

Thái độ hắn đối với Liên Cảnh dường như cũng không có gì khác biệt so với những người khác.

Nhưng Dụ Minh Châu lại như đã nhận ra điều gì đó. Liên Cảnh có thể cảm thấy số lần Dụ Minh Châu nhìn mình ngày càng nhiều hơn.

Trong khoảnh khắc này, Liên Cảnh dường như đã biết nên hoàn thành nhiệm vụ thứ hai như thế nào.

Cậu không thể chủ động tiếp cận Dụ Minh Châu, vì trên danh nghĩa cậu là bạn của Trì Lượng. Nếu cậu quá chủ động, ngược lại sẽ khiến Dụ Minh Châu sinh nghi.

Rất nhanh, cậu đã đợi được cơ hội. Dụ Minh Châu bước ra khỏi đại sảnh.

Liên Cảnh đợi một lát, rồi lấy cớ "đi vệ sinh", cũng bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua phòng trà, khóe mắt cậu liếc thấy bóng dáng Dụ Minh Châu. Hắn đang nghiêng người nói chuyện điện thoại với ai đó, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn.

Cậu không biểu lộ gì, đi thẳng về phía trước vài bước. Mãi cho đến khi sau lưng vang lên tiếng bước chân cố tình đè thấp, khóe miệng cậu mới khẽ nhếch lên một nụ cười khó phát hiện.