Chương 24

Thời gian trên đồng hồ đếm ngược đang điên cuồng nhảy số.

Những con số đỏ tươi mỗi một lần thay đổi đều kí©h thí©ɧ thần kinh của tất cả mọi người, không khí căng thẳng tràn ngập khắp nơi.

Tiếng drift xe chói tai vang lên bên tai Yến Vọng Triều.

Hắn nắm chặt vô lăng, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe phía trước, không ngừng điều chỉnh tốc độ của mình.

Nếu chàng trai kia ở bên cạnh hắn lúc này, sẽ có thể cảm nhận được ánh mắt vốn bình tĩnh không gợn sóng của Yến Vọng Triều đã thay đổi. Hắn trở nên chuyên chú hơn, điên cuồng hơn, giống như một ngọn lửa bị kìm nén sắp bùng nổ.

Khoảng cách giữa hai người không ngừng được rút ngắn, thu hẹp.

Ngay lúc hắn sắp vượt qua đối phương, tiếng còi chói tai vang lên, hai chiếc go-kart một trước một sau lao về phía vạch đích.

Yến Vọng Triều chớp mắt, mồ hôi từ trên trán chảy xuống, đậu trên hàng mi của hắn. Cảm giác hơi cay mắt làm hắn phản ứng lại, thời gian điều khiển mười phút đã kết thúc.

"Không ngờ đấy, Vọng Triều, có ngày cậu lại thua." Chàng trai từ chiếc go-kart phía sau đi xuống, lập tức đến bên cạnh Yến Vọng Triều, lời nói của hắn rõ ràng mang theo ý trêu chọc.

Phải biết rằng, từ khi Yến Vọng Triều sinh ra, cuộc đời hắn trước nay luôn thuận buồm xuôi gió, những việc muốn làm chưa bao giờ thất bại, cứ như thể được trời buff cho vậy.

Chàng trai không ngờ, có ngày lại có thể thấy Yến Vọng Triều thua người khác.

Hơn nữa...

"Tôi hỏi thăm rồi nhé, người anh em này là lần đầu tiên lái go-kart đấy."

Lần đầu tiên sao?

Nghe câu nói này, Yến Vọng Triều ngước mắt nhìn về chiếc go-kart cách đó không xa. Một thiếu niên từ trên xe bước xuống, cậu mặc đồ tùy ý, mồ hôi làm ướt chiếc áo sơ mi trắng, lờ mờ phác họa ra vòng eo gầy gò.

Mặc dù không nhìn thấy mặt đối phương, Yến Vọng Triều đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đắc ý và ngông cuồng của cậu.

"Đi thôi, về phòng chờ." Yến Vọng Triều liếc nhìn người bạn đang vui sướиɠ khi người gặp họa bên cạnh, không khách khí mà bồi thêm một nhát: "Bữa tối, cậu mời. Trận vừa rồi, là cậu thua đấy."

Hắn quay đầu, khóe mắt nhìn thấy thiếu niên và bạn của cậu ta cũng đang đi về phía phòng chờ, bước chân hắn hơi khựng lại, rồi im lặng đi theo sau.

[Độ hảo cảm của Yến Vọng Triều +10.]

Nhìn tiến độ nhiệm vụ hiện ra trước mặt, Liên Cảnh không cảm thấy kỳ quái. Ở độ tuổi của họ luôn có sự ngưỡng mộ kẻ mạnh.

Yến Vọng Triều có hảo cảm với cậu cũng không đại biểu cho điều gì. Chỉ có thể chứng minh Yến Vọng Triều đã để mắt đến cậu.

Khó khăn của nhiệm vụ này nằm ở 10 điểm hảo cảm còn lại.

Chẳng qua... một khi đã để mắt đến cậu, nhiệm vụ phía sau thật ra cũng không khó làm.

Liên Cảnh dời ánh mắt sang người Trương Hạo. Trương Hạo lúc này đang đi lùi. Mắt hắn sáng lấp lánh, như thể có muôn vàn vì sao đậu trong đó. Liên Cảnh nhìn hắn, cười khẽ một tiếng rồi tiến lên kéo lấy cánh tay hắn.

Trương Hạo dừng lại.

Liên Cảnh có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay dưới tay mình hơi cứng lại, ngay cả tư thế đi đường cũng trở nên chân tay luống cuống. Gió nhẹ thổi qua, Liên Cảnh có thể thấy rõ mặt Trương Hạo và cả vùng cổ của hắn đều đỏ bừng.

Là đang ngại ngùng.

Khóe miệng Liên Cảnh hơi nhếch lên, điều này khiến cậu càng muốn trêu chọc Trương Hạo.

Cậu cúi đầu bắt đầu nghịch ngợm đôi găng tay Trương Hạo đang đeo. Đầu ngón tay lành lạnh thỉnh thoảng lướt qua làn da nóng rực của Trương Hạo.

Đôi găng tay còn chưa hoàn toàn cởi ra, Trương Hạo đã cảm thấy toàn thân dâng lên một luồng khí nóng.

Hắn trở tay nắm lấy tay Liên Cảnh, không cho cậu nghịch ngợm nữa. Làn da nóng bỏng gần như muốn làm bỏng, muốn nuốt chửng Liên Cảnh.

Khi sắp đến phòng chờ, Trương Hạo dừng bước nói: "Anh đi vệ sinh một lát, em đợi anh nhé."

Nói xong câu này, Trương Hạo không dám nhìn Liên Cảnh lấy một cái, quay đầu đi về phía xa. Hắn vừa đi vừa như cảm thấy khô nóng. Hắn hơi ngửa đầu, hai tay cực kỳ hoảng loạn mà cởi nút cài của mũ bảo hiểm.

Dễ trêu quá!

Liên Cảnh đi vào trong, cậu men theo bóng tối đi về chỗ cũ. Khi sắp đến nơi, cậu nhẹ nhàng bước thêm một bước, ngồi lên một ghế phía trước. Chỗ ngồi này là vị trí của bạn Yến Vọng Triều.

Cậu ngồi xuống không bao lâu, Yến Vọng Triều liền ngồi ở bên cạnh, nhưng người bạn của hắn thì không thấy đâu.

Đây là một cơ hội tốt.