Chương 19

Chuồng gà là một chiếc hộp hình chữ nhật, mặt trước chừa lại một nửa làm cửa. Bốn mặt xung quanh có vài thanh tre dài hơn,có thể dễ dàng cắm xuống đất để cố định.

Đường Tranh nhét những bó cỏ khô còn dư hôm trước vào trong làm lót sàn, đặt hai chiếc ổ đơn sơ cùng hai con gà mái vào, sau đó dùng mấy thanh gỗ vây lại xung quanh. Vậy là coi như hoàn thành gần hết.

Hôm nay vẫn là bữa ăn chay. Đường Tranh gặm đại mấy củ khoai rồi trước khi ngủ, còn phải kéo Sơn,đang mải mê với mấy cái bát gốm,về hang. Chuyên tâm là tốt, nhưng không biết tiết chế thì lại là dở rồi.

Tính cả cái bát cô làm, hôm nay tổng cộng hoàn thành năm chiếc. Sơn nghe lời, cẩn thận dọn hết các phôi gốm vào trong hang, đặt cách xa rãnh lửa để hong khô. Nếu không có gì bất ngờ, ngày mai là có thể nung được.

Nói mới nhớ,hai tấm da treo trên giá cũng đã gần như được hun xong. Chạm vào mềm mịn, cảm giác giống như trong ký ức. So với bộ da hiện đang mặc trên người thì đúng là một trời một vực,bất kể để mặc hay để trao đổi đều đáng giá.

Hồi đầu, da thú giữ nguyên cả lông, mặt lông quay vào trong cho ấm,khác hẳn với hiện đại, khi lông thú đều hướng ra ngoài. Bộ da đang mặc không rõ là của loài nào, lại thêm kỹ thuật xử lý thô sơ, nên đôi khi sợi lông cứa vào da thịt, cử động mạnh là bị cọ xát đau buốt.

Chuyện nối tiếp chuyện, Đường Tranh nằm xuống chuẩn bị ngủ mà vẫn không nhịn được cảm thán,hơn hai mươi năm sống thoải mái, e là giờ ông trời đang bắt cô trả nợ một lần cho đủ vậy.

Sáng sớm, Sơn đã ngồi chồm hổm bên lò nung. Bên cạnh là hàng phôi gốm được xếp ngay ngắn, cùng một đống củi khô, chỉ đợi Đường Tranh tới để “khai lò”.

Dù vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng Sơn căng thẳng đến mức nói cũng lắp:

“Sư… sư phụ, ta… ta chuẩn bị… xong rồi.”

“Thôi khỏi nói đi.” Đường Tranh liếc anh một cái, tỏ rõ vẻ ghét bỏ.

“À… vâng…”

Cẩn thận nhấc từng chiếc phôi lên, sau một đêm hong khô, cầm trong tay đã thấy cứng cáp hẳn. Trên bề mặt còn hiện rõ từng vòng xoáy mờ nhạt,dấu vết của tay người chạm qua. Thông thường, kiểu gốm dày thế này cần phải “mài tinh” để tạo hình chuẩn hơn, nhưng giờ không có điều kiện, thôi thì tạm chấp nhận.

Ba chiếc bát được úp ngược đặt dưới cùng, hai cái còn lại chồng lên trên. Lò sâu khoảng một mét rưỡi, vẫn còn chừa kha khá khoảng trống.

Leo xuống khỏi bệ gỗ, Đường Tranh lại lần nữa âm thầm mắng cái thân hình thấp bé hiện tại của mình. Cô gom ít củi khô, bắt đầu xếp vào mấy thanh ngang bên trong miệng lò.

“Đi lấy bó cỏ khô và một que lửa đang cháy.”

“Dạ!”

Rãnh lửa bên cửa hang vẫn cháy âm ỉ suốt mấy hôm nay,tiện hơn hẳn so với việc cứ phải mồi lửa từ đầu. Chẳng mấy chốc, Sơn đã ôm bó cỏ và que gỗ đang cháy trở lại.

Châm lửa vào bó cỏ, nhét vào đáy lò. Lúc củi bắt đầu bén lửa đều, Đường Tranh tiếp tục thêm củi vào. Từ miệng lò trên cùng, có thể thấy lửa đang len lỏi qua lỗ ở mâm gốm, nhuộm đỏ cả vách trong lò.

Cô kiếm vài phiến đá bằng phẳng đậy lên trên miệng lò, chỉ chừa lại một lỗ thông nhỏ bằng nắm tay để giữ thông gió và ổn định nhiệt độ bên trong. Sau đó, cô giao lại cho Sơn canh lửa, còn mình thì quay đi làm việc khác.

Một mẻ nung thường mất bốn đến sáu tiếng. Nếu là nung kín kiểu gốm sứ thì còn phải đốt suốt hai ngày hai đêm. Những nghệ nhân lão luyện có thể nhìn màu lửa để đoán tình hình bên trong lò, điều chỉnh cho phù hợp. Đường Tranh,hoàn toàn là tay mơ,chẳng hy vọng nhìn ra được gì, nên thà tranh thủ làm việc khác còn hơn.

Lũ gà hôm nay trông đã có tinh thần hơn nhiều. Hai con mái vẫn bám chặt tổ ấp trứng, còn hai con trống thì bắt đầu tung tăng quanh sân,nghênh ngang ngẩng đầu bước đi, trông cũng ra dáng “chúa tể sân chuồng” ra phết.

Đường Tranh nhìn hai con gà trống đang ăn đồ mình cho, đến cả cách ăn cũng mang một kiểu “kiêu ngạo kỳ lạ” không thể tả nổi. Cảm giác đầu tiên của cô là: chúng có đánh nhau không nhỉ? Dù sao thì “một núi không thể có hai hổ" mà gà rừng chưa được thuần hóa hẳn cũng có cảm giác lãnh thổ rõ rệt.

Thế nhưng ngay sau đó, cảm giác thứ hai liền xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ cô,hai con gà rừng đầy sinh lực thế này, thịt chắc chắn ngon phải biết!

Cô rút vài nhánh cây, dùng dây mây đan thành dạng lưới, rồi buộc thành khung chữ nhật làm cửa chuồng. Vậy là chuồng gà coi như thành hình,rộng khoảng mười lăm mét vuông, đủ cho gà chạy nhảy.

Một đầu cửa được làm dài hơn để cắm xuống đất, bên trên dùng dây mây buộc lỏng lại, đóng mở rất thuận tiện.

Đường Tranh ngồi xổm trong chuồng, nghịch nghịch hai con gà trống oai phong, chưa kịp cười thì đã thấy có nhóm người chạy từ phía xa lại. Nhìn kỹ là người trong tộc, nhưng lúc này đang chính ngọ,tầm này mà quay về là quá bất thường rồi.

Cô vội khóa cửa chuồng, bước ra thì nhóm người cũng vừa đến bãi đất trống. U chạy phía trước, vẻ mặt đầy hoảng loạn, phía sau là Hùng, trên lưng đang cõng một người,máu chảy đầm đìa từ chân Hùng xuống suốt cả đoạn đường.