Chương 17: Sức hút của món ăn ngon

Thích Hứa đã rất rất lâu rồi mới được ăn một bữa có “hương vị” như thế này.

Trước đây cô luôn coi trọng việc sống sót là trên hết, một mình sống sót đã khó khăn lắm rồi, đầu rơi máu chảy đi chiến đấu với đủ loại quái vật, có thời gian rảnh chỉ muốn nằm nghỉ ngơi hoặc lặng lẽ chữa thương.

Làm gì còn tâm trạng mà nấu ăn, một bữa một cái bánh bao cũng đủ no rồi, Thích Hứa chẳng nỡ xào thêm đĩa rau, mỗi ngày chỉ nghĩ làm sao để tối đa hóa lợi ích, làm sao để vật tư cầm cự được lâu hơn.

Nhưng bây giờ Thích Hứa mới cảm nhận được một chút niềm vui sống sót.

Bữa sáng tinh tế lại ngon miệng, Thích Hứa cảm thấy bụng ấm áp, dùng sức lau đi nước mũi nước mắt.

Trực tiếp hỏi Vua Đầu Bếp Trung Hoa: “Phương tiện của cậu nâng cấp còn thiếu gì?”

Vua Đầu Bếp Trung Hoa một lúc lâu sau mới trả lời: “Thiếu hai mảnh thẻ nâng cấp phương tiện nữa, còn lâu lắc mới nâng cấp được.”

Thích Hứa gửi luôn hai mảnh thẻ nâng cấp phương tiện duy nhất của mình qua.

Thích Hứa thề, đây là lần cô hào phóng nhất trong gần 4 năm qua, không có lần hai đâu.

Vua Đầu Bếp Trung Hoa ngơ ngác.

Rốt cuộc là ai nói lão đại lạnh lùng vô tình, hung tàn dị thường, gặp người là gϊếŧ, gặp quái là chém vậy?

Sợ đến mức mình còn dậy sớm làm bữa sáng gửi qua, sợ nấu ăn chậm trễ làm lão đại tức giận, nhỡ bị truy sát toàn khu thì thảm lắm, ai ngờ lão đại hào phóng như vậy! Chỉ một bữa sáng thôi mà cho nhiều như thế...

Nhưng Vua Đầu Bếp Trung Hoa thật sự không muốn chiếm lợi của người khác, liền nhấn từ chối nhận.

Vua Đầu Bếp Trung Hoa: “Không cần đâu, cái này quý quá! Một bữa sáng có là gì đâu, tôi cũng ăn thế này mà, chỉ làm thêm cho anh một phần thôi.”

Thích Hứa trực tiếp nói: “Cậu cứ nhận đi, xem thẻ nói thiếu vật liệu nâng cấp gì, bây giờ tôi gom cho cậu, nâng cấp phương tiện trước đi, bữa trưa và bữa tối hôm nay cũng giao cho cậu!”

Vua Đầu Bếp Trung Hoa đỏ mặt xoa xoa tay, tại chỗ dậm dậm đôi chân mũm mĩm, có ổn không vậy trời? Toàn khu bây giờ có mấy người nâng cấp được phương tiện cấp hai đâu chứ...

Cuối cùng cậu ta hạ quyết tâm, “Được, cảm ơn lão đại, tôi nhất định làm thật nhiều món ngon cho anh.”

Vua Đầu Bếp Trung Hoa ghép 6 mảnh thẻ lại, điều kiện nâng cấp phương tiện hiện ra ngay.

Thiếu hai mảnh thủy tinh, hai miếng cao su, 4 miếng sắt và 10 con ốc vít...

Vua Đầu Bếp Trung Hoa da mặt dày đến đâu cũng không dám đòi nhiều vật tư như vậy, ấp úng trả lời: “Tôi... tôi cứ từ từ gom đồ được không? Không chậm trễ việc làm cơm trưa và tối cho anh đâu, thiếu nhiều quá trời.”

Cơn Lốc Đen Vô Địch: “Cứ gửi đi.”

Vua Đầu Bếp Trung Hoa hết cách, gửi danh sách qua, Thích Hứa phát hiện mình đủ, liền bù hết số vật tư cậu ta còn thiếu.

Sau đó lại hỏi: “Xem những thứ cậu cần để nâng cấp thì chắc là ô tô nhỉ, sao mỗi ngày chạy trên đường lại chậm vậy?”

Vua Đầu Bếp Trung Hoa tủi thân trả lời: “Phương tiện của tôi là máy cày... Nó chạy chậm, nhưng lúc đầu hai lựa chọn kia, một là xe thăng bằng trẻ em, một là xe đạp, tôi chỉ có thể chọn cái này thôi, tôi mập, bình thường lại không tập thể dục, chọn xe đạp thì chắc chết từ ngày đầu!”

Thích Hứa bật cười, nếu là máy cày thì... đúng là, chạy được 30km/h đã là tốt lắm rồi, mà cái tai thì chắc ngày nào cũng bị tra tấn.

Thích Hứa hôm nay vốn định lười biếng không tập luyện, nhưng không hiểu sao ăn sáng xong lại vui đến lạ, thế là lại xách mông dậy hoàn thành nhiệm vụ tập luyện buổi sáng!

Về thì thấy tin nhắn của Vua Đầu Bếp Trung Hoa.

“Nâng cấp thành công rồi! Ha ha ha, bếp nấu ăn của tôi giờ gắn liền luôn với máy cày! Tốc độ di chuyển cũng thành 50km/h rồi! Ha ha ha, cảm ơn đại ca! Sau này tôi làm món ngon nhất định gửi cho anh một phần!”

“Anh giúp tôi nhiều như vậy, tôi cũng nói cho anh một bí mật, có lần tôi nấu ăn, đồ ăn thơm quá, thu hút một ông lão toàn thân đỏ rực, chỉ cao 1m2!

Hình như là thương nhân quái vật, ông ta cứ đòi ăn cơm của tôi, tôi cũng không dám từ chối, sợ bị ông ta thịt mất, liền đưa cơm mình làm cho ông ta, ông ta cho tôi 10 xu sinh tồn!

Sau đó tôi còn nhận được một thẻ công tác đầu bếp! Mỗi ngày đều có thể gặp được một loại nguyên liệu hoặc gia vị mình muốn, loại không có quái vật trong thùng nhé! Hì hì~”

Thích Hứa: !!!

Quả nhiên, người có vận may không chỉ mình cô!

“Lão đại, thế tôi đi làm việc đây, có gì cứ nhắn tin cho tôi, tôi thấy sẽ trả lời ngay! Muốn ăn gì cứ nói với tôi nhé.”

Thích Hứa lặng lẽ trả lời một chữ, “Được.”

Còn muốn ăn gì à... Thích Hứa không biết, cô đã quên mất thế giới muôn màu muôn vẻ trước kia có món gì ngon rồi.

Cô ăn toàn là vật tư ngẫu nhiên xuất hiện trong rương...

Thích Hứa tưới nước cho cây cam, thay pin, 6 giờ sáng, đúng giờ cưỡi chiếc xe ba bánh nhỏ của mình xuất phát.

Hôm nay là ngày thứ 6, thời gian bảo vệ tân thủ còn hai ngày nữa là kết thúc.

Thích Hứa nhớ mang máng, ngay ngày kết thúc, toàn khu hơn 900 người nhưng chỉ một ngày đã chết gần 100 người.

Những người trước đây thường xuyên hoạt động trong sảnh chat, không ít người avatar đã biến thành màu đen.

Thời gian bảo hộ tân thủ càng thoải mái bao nhiêu, sau khi kết thúc sẽ càng bị vả mặt bấy nhiêu.

Thích Hứa cả ngày chỉ mở được ba cái rương, một chai nước khoáng, một cây xúc xích và một ổ chuột...

Nhưng tâm trạng Thích Hứa vẫn rất ổn.

Bởi vì buổi trưa cô được ăn cánh gà nhồi cơm, buổi tối ăn hoành thánh chan nước gà hầm.

Chỉ hai bữa này thôi cũng khiến Thích Hứa hưng phấn tới tận đêm khuya.

Tựa lưng vào ghế lái, Thích Hứa nhàn nhã lướt nội dung trên màn hình.

Rất nhanh cô nhìn thấy một thông tin thú vị.

Sĩ Quan Xinh Đẹp Nhất: “Cứu tôi với, ai có thuốc hạ sốt không? Tôi cảm thấy mình sắp sốt đến 80 độ rồi, sắp chết đến nơi rồi, ai có thuốc hạ sốt... Tôi sẵn sàng dùng 5 mảnh thẻ nâng cấp phương tiện, một cái bàn nhỏ, một cái bánh quy nén để đổi, đây là toàn bộ tài sản của tôi.”

Thích Hứa muốn mảnh thẻ nâng cấp phương tiện cũng muốn cái bàn nhỏ.

Lúc ăn cơm cô luôn phải ngồi trên thùng xe bưng bát, Thích Hứa muốn thử sống thoải mái hơn một chút, không phải chuyện gì cũng chịu đựng.

Nhưng dùng thuốc hạ sốt đổi những thứ này thì hơi lỗ, thuốc men dù thời đại nào cũng là thứ quý giá nhất.

Thích Hứa nhắn tin riêng cho Sĩ Quan Xinh Đẹp Nhất.

“Tôi có thuốc hạ sốt, tôi muốn 5 mảnh thẻ nâng cấp phương tiện của bạn, một cái bàn nhỏ, bánh quy nén không cần, bạn còn thứ gì khác không?”

Sĩ Quan Xinh Đẹp Nhất: “Hu hu hu, không còn gì nữa, ba món đó là thứ quý nhất tôi có.”

Thích Hứa thở dài, thôi vậy, hôm nay tâm trạng cô tốt, coi như làm việc thiện.

Vừa chuẩn bị gửi thông báo giao dịch, Sĩ Quan Xinh Đẹp Nhất đột nhiên lại nói: “À đúng rồi, tôi còn một tấm thẻ màu hồng, không có thông tin gì nhưng có lẽ sau này là đồ tốt, anh xem có cần không?”

Thích Hứa liếc nhìn bức ảnh, chỉ muốn nói... cái này tôi thật sự muốn đấy.