Chương 7

Cô cố sức bò dậy, cầm một mảnh kim loại nhọn trên mặt đất định đâm vào bụng mình.

Nhưng người đàn ông kia đã chạy đến ngăn lại.

Hắn một tay túm cổ áo Lâm Thập Lục, một tay giật miếng kim loại khỏi tay cô.

“Một tháng cũng kiếm được năm mươi tinh tệ đấy!”

Vừa dứt lời hắn liền thẳng tay tát cho Lâm Thập Lục hai cái bạt tai vang dội.

Lâm Thập Lục bị đánh cho đầu óc ong ong, hai mắt trắng dã rồi ngất đi. Bốn người anh chị của Lâm Thập Lục rụt mình vào một góc, sợ Lâm Võ đến đánh họ. Còn Lâm Thập thì đã rời đi từ lâu.

Vứt Lâm Thập Lục xuống đất, Lâm Võ hung hăng nhìn đám trẻ phía sau, gằn giọng: “Còn không mau cút ra ngoài nhặt rác cho tao, không mang tinh tệ về thì đừng hòng uống dịch dinh dưỡng.”

Đến khi Lâm Thập Lục tỉnh lại, trong nhà chỉ còn lại cô và người mẹ kế trên danh nghĩa.

Người phụ nữ đó đang dịu dàng cho đứa bé trên giường bú sữa.

Lâm Thập Lục nhìn người phụ nữ này, khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Theo cô thấy, ở cái tuổi này không học hành nữa cũng không nên sinh con.

Thấy Lâm Thập Lục tỉnh, người phụ nữ hừ lạnh một tiếng đầy tức giận.

“Muốn chết thì ra ngoài mà chết, đừng để đến lúc lại liên lụy đến tao.”

Cô ta hoàn toàn không thấy có vấn đề gì khi nói những lời như vậy với một đứa bé ba tuổi.

Lâm Thập Lục không còn ý định tìm chết nữa, chút dũng khí ít ỏi lúc trước đã dùng hết sạch rồi.

Thái độ hiện tại của cô là: “Sống cũng được, chết thì cũng chẳng sao.”

Tạm thời cứ sống tiếp vậy.

Lâm Thập Lục cố sức bò dậy, vừa đứng lên thì đầu lại choáng váng. Cô đứng tại chỗ hồi lâu để ổn định lại, rồi mới bắt đầu nghiêm túc nhìn xung quanh “nhà” mình.

Rách nát tả tơi, thật khó tưởng tượng bên trong lại có tới chín người sinh sống!

Nhìn người mẹ kế còn chút non nớt trên gương mặt, Lâm Thập Lục lại nhìn thân hình nhỏ bé yếu ớt của mình, bắt đầu sắp xếp lại những thông tin trong đầu.

Cô nhất định phải rời đi!

Đùa cái gì vậy, kiếp trước sống hạnh phúc như thế mà cô còn chẳng nghĩ đến chuyện sinh con, giờ cuộc sống còn tệ hơn, sao có thể sinh được, mà lại còn sinh liên tục hết đứa này đến đứa khác.

Dù được sống lại ở thời đại tinh tế, vậy mà cuộc sống còn chẳng bằng kiếp trước của cô.

Cô khẽ thở dài, một đứa bé ba tuổi có thể tiếp xúc được với cái gì? Chẳng tiếp xúc được gì cả.

Nhà chỉ có bốn bức tường thôi.

Không có điện thoại, không có đồ ăn vặt, cô thà ra ngoài nhặt rác còn hơn, biết đâu lại thu thập được chút thông tin gì đó.

Có điều không thể, ít nhất hiện tại cô không thể ra ngoài. Lâm Thập Lục rõ ràng cảm nhận được cơ thể mình yếu đến mức đi hai bước là có thể ngất xỉu.

Cô bé nhỏ chẳng có việc gì làm, bèn nhìn sang đứa trẻ duy nhất trong căn nhà mà mình có thể ngắm nhìn.

Cô chầm chậm dịch đến bên cạnh Lâm Thập Thất, đứa bé đang được quấn trong chăn.

Lâm Thập Thất mới tám tháng tuổi. Một đứa bé tám tháng tuổi lẽ ra phải trắng trẻo mũm mĩm, nhưng Lâm Thập Thất lại gầy yếu, tay chân nhỏ xíu, trên đầu chỉ có lơ thơ vài sợi tóc vàng nhạt.

Cô quay đầu nhìn người mẹ kế đang chơi quang não. Cô ta có mái tóc dài màu vàng kim, chỉ là tóc đã lâu không được chăm sóc nên mất đi vẻ óng ả vốn có.