"Thưa bà, xử trí thế nào ạ?"
Quỷ sai cung kính hỏi Mạnh Bà. Bà ấy không nhanh không chậm múc một bát canh khác đưa cho linh hồn trước mặt. Kẻ đó bị màn ra tay vừa rồi của Mạnh Bà dọa cho sợ mất mật, vội vàng nhận lấy bát canh, uống một hơi cạn sạch, chỉ sợ chậm một giây là bị ném xuống sông Vong Xuyên.
Đến gần rồi, Trần Phòng Tử mới nhìn rõ dung mạo của Mạnh Bà. Bà ấy đẹp một cách kinh diễm, lộng lẫy vô cùng. Tại sao lại gọi là "bà" nhỉ?
Đẹp đến thế cơ mà.
Mạnh Bà lại múc thêm một bát canh, khí chất ung dung, thoát tục khiến Trần Phòng Tử đứng sau nhìn mà ngẩn ngơ.
"Ném hết xuống đi!"
Giọng nói bà ấy nhàn nhạt, như thể đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Đến lượt mình, Trần Phòng Tử nhận lấy bát canh, bất giác nhìn Mạnh Bà mà buột miệng.
"Nếu kiếp sau con có được một phần nhan sắc của bà, chắc con phải đốt hương cảm tạ trời đất mất."
Mạnh Bà có chút ngạc nhiên, liếc nhìn cô gái nhỏ thanh tú trước mặt.
"Cũng to gan đấy. Mau uống đi."
Trần Phòng Tử nào dám không uống. Cô vừa bưng bát canh lên, một linh hồn bị âm sai bắt giữ bỗng giãy giụa thoát ra, điên cuồng lao về phía Mạnh Bà.
"Mụ già chết tiệt, tôi không sống yên thì bà cũng đừng hòng!"
Môi Trần Phòng Tử vừa chạm vào mặt canh đã bị kẻ đó tông mạnh ngã dúi dụi, suýt chút nữa thì rơi xuống sông Vong Xuyên. May mà quỷ sai bên cạnh kịp kéo lại.
Mạnh Bà chẳng thèm để tâm, chỉ tiện tay vung một cái, linh hồn kia đã tan thành tro bụi.
Trần Phòng Tử sợ hãi, toàn thân run rẩy. Cô suýt nữa thì rơi xuống sông rồi. Hơn nữa, bát canh Mạnh Bà... đổ, đổ hết rồi.
Mạnh Bà liếc nhìn Trần Phòng Tử, trước ánh mắt ấy, Trần Phòng Tử bất giác liếʍ vệt canh còn sót lại trên môi.
Cũng coi như đã nếm được một chút.
Trần Phòng Tử cảm nhận được cảm xúc của mình đang dần phai nhạt. Cô vẫn nhớ mọi thứ, nhưng những xúc cảm mãnh liệt đã không còn. Cô biết, chỉ cần bước vào vòng luân hồi, ký ức này cũng sẽ tan biến.
Đến lúc đó, trên đời sẽ không còn một Trần Phòng Tử nào nữa!
Mạnh Bà phất tay, ra hiệu cho cô đi mau, đừng cản đường. Trần Phòng Tử vội vàng bước lên cầu Nại Hà, đi ngang qua đá Tam Sinh cũng không buồn liếc nhìn.
Mơ mơ màng màng hoàn tất mọi thủ tục, cô bước vào vòng luân hồi.
...
"Trả đây, cái này tao thấy trước."
Một đứa trẻ bẩn thỉu lao tới, đẩy ngã một đứa bé khác cao sàn sàn nó xuống đất!
Đứa bé bị đẩy ngã cũng không phải dạng vừa, lập tức túm lấy đối phương. Hai đứa trẻ tức thì lao vào nhau, lăn lộn trên mặt đất.