Chương 12

Bỏ qua ánh mắt bất mãn của Lâm Thập Tứ, Lâm Thập Lục cười toe toét khoe hàm răng nhỏ xíu.

“Cảm ơn anh Thập Nhất.”

Đứa trẻ ba tuổi, chỉ có thể nói được ba bốn từ. Lưỡi còn phải luyện thêm.

Lâm Thập Nhất không để ý đến Lâm Thập Lục, chỉ một mực lên đường. Lâm Thập Tứ đi phía sau bất mãn kêu to với Lâm Thập Nhất.

“Lâm Thập Nhất, anh chưa bao giờ cõng em như vậy! Dựa vào cái gì!”

Mặc cho Lâm Thập Tứ kêu gào thế nào, Lâm Thập Nhất cũng không dừng lại.

Cuối cùng mấy người dừng lại ở một đống rác.

Lâm Thập Nhất đặt Lâm Thập Lục xuống. Lâm Thập Lục cẩn thận tìm một chỗ bằng phẳng đứng yên. Xung quanh toàn là những người đến nhặt rác, phía trước đứng toàn người lớn, trẻ con đứng phía sau, chỉ có thể nhặt những thứ người lớn bỏ lại.

Lâm Thập Lục ngồi xổm xuống, bới rác gần đó, cố gắng tìm một đôi giày hoặc một số thứ có thể bao chân.

Đáng tiếc, những thứ trên mặt đất Lâm Thập Lục chẳng biết là gì, thứ duy nhất cô nhận ra là mấy con ốc vít nhỏ.

Lâm Thập Lục nhặt con ốc đó lên, giơ lên cho Lâm Thập Nhất đang ngồi một bên chờ đổ rác xem.

Lâm Thập Tứ ở bên cạnh nhìn thấy hành động của Lâm Thập Lục, liền vung tay đập bay con ốc đó đi rồi cười nhạo chế giễu.

“Thứ này không đáng tiền, là rác rưởi!”

Cái đinh ốc này rõ ràng là thứ có thể dùng được mà.

Lâm Thập Tứ đang định khoe với Lâm Thập Lục là nó biết thứ gì mới đáng giá tinh tệ thì phi thuyền chở rác đã tới.

Luồng khí mạnh mẽ do phi thuyền tạo ra, dù Lâm Thập Lục đang đứng ở khá xa vẫn cảm nhận được rõ ràng. Năm chiếc phi thuyền khổng lồ lần lượt đổ rác xuống năm khu vực khác nhau.

Rầm rầm rầm.

Ngay cả đống rác nơi Lâm Thập Lục đang đứng đều rung lên bần bật theo những tiếng động của rác được đổ xuống.

Keng keng.

Có một cái đinh ốc lăn từ trên đống rác xuống, như một tín hiệu phát ra, mọi người đều nháo nhào chen chúc chạy về phía đống rác.

Lâm Thập Lục bị cuốn theo dòng người, bất đắc dĩ phải chạy theo. Cô biết không chạy không được, chỉ cần bị ai đó lỡ tay đẩy ngã, e là sẽ không sống nổi.

Lâm Thập Lục cố gắng bám sát, dù vậy, bước chân vẫn lảo đảo, vấp váp không ngừng.

Khi tới chân núi rác, mọi người tản ra bắt đầu nhặt nhạnh phế liệu. Lâm Thập Lục nhìn quanh khắp nơi, không thấy ai quen biết cả. Mọi người đều cắm cúi tìm kiếm, mong tìm được món đồ có giá trị.

Lâm Thập Lục ôm cái túi rách nát, lòng thầm làu bàu, cô hiện giờ cái gì cũng không hiểu. Ngay cả nhặt rác cũng phải biết cái gì mới đáng giá chứ.

Thôi vậy, cứ tìm những thứ mình có thể dùng trước đã, dù sao tinh tệ cũng không đến tay cô.

Lâm Thập Lục bắt đầu ngồi xổm xuống cẩn thận bới đống rác dưới chân. Cô còn quá nhỏ, không thể chạy lên chỗ cao được.

Vị trí rìa ngoài này vừa hay hợp lý.

Bới móc một lúc, Lâm Thập Lục nhìn bàn tay bé xíu của mình mà thở dài. Tay cô nhỏ quá.

Mài dao lâu thì chặt củi nhanh, Lâm Thập Lục bắt đầu đi lại khắp nơi, mãi mới tìm được một cây gậy vừa tay.

Cây gậy màu bạc trông có vẻ khá quý giá, nhưng nhìn đám trẻ con xung quanh đều không để ý thì chắc cây gậy này chẳng đáng tiền.

Có đồ vật vừa tay, Lâm Thập Lục bới rác nhanh hơn không ít. Dù sao bây giờ cô cái gì cũng không biết, cứ thấy thuận mắt là Lâm Thập Lục lại cho vào túi.

Không tìm được giày, nhưng tìm được một ít vải mềm mại. Lâm Thập Lục liền bọc vào chân mình, vì chân cô đã bị cứa vài vết nhỏ.

Thấy Lâm Thập Lục đựng đầy một túi lớn, có đứa trẻ lớn hơn liền xông đến đẩy ngã Lâm Thập Lục, giật lấy túi của cô rồi định chạy đi.

Điều này không được.

Nếu cô không mang gì về mà còn làm mất cái túi rách này thì về nhà chắc chắn lại ăn hai cái bạt tai mất.

Lâm Thập Lục ôm chặt eo thằng bé quấn lấy nó như một con bạch tuộc. Vì sợ bị đánh, miệng không ngừng nói: “Cho mày, đều cho mày hết! Nhưng cái túi này, không thể mang đi!”

Soạt soạt.

Cái túi vốn đã rách, bị giằng co như vậy, đồ bên trong rơi ra một ít, toàn là những thứ không đáng mấy tinh tệ.

Thằng bé kia vừa nhìn thấy liền dốc ngược túi xuống, toàn bộ đồ vật bên trong bị đổ ra, đều là những thứ không đáng mấy tinh tệ.

“Ha ha, Đỗ Giáp, mày giành mấy thứ rách nát này làm gì vậy?”

Có đứa trẻ cùng tuổi nhìn sang, không khỏi cười nhạo.

“Nhìn xem con nhóc bé tí thế kia? Nó hiểu cái gì là tinh tệ sao? Nhặt cũng toàn là đồ trông đẹp mắt thôi, đi cướp đồ cũng không biết chọn người.”