Mệt mỏi cả ngày, họ không còn sức lực, chỉ muốn nhanh chóng ngủ để bổ sung thể lực.
Lâm Thập Nhị khóc đến mệt, thút thít trở về giường của mình ngủ.
Lâm Thập Lục trong lòng Lâm Thập Ngũ lén lút ngẩng đầu nhìn. Giường của mấy đứa trẻ đều nằm trong đại sảnh này.
Tất cả đều được dựng bằng những tấm ván gỗ hoặc kim loại sơ sài, bên trên chất chồng những mảnh vải rách để giữ ấm.
Đại sảnh vốn nhỏ, không thể nào mỗi người một giường được.
Lâm Thập Lục còn nhỏ nên ngủ chung với Lâm Thập Ngũ, Lâm Thập Tứ ngủ chung với Lâm Thập Nhất, Lâm Thập được một mình một giường. Lâm Thập Nhị là con gái cũng đã lớn, nên cũng được một mình một giường riêng.
Chen chúc! Chỉ cần ngẩng đầu lên một chút là có thể nhìn thấy mọi người.
Mệt mỏi cả ngày, rất nhanh sau đó tiếng ngáy đã vang lên.
“Thập Lục, Thập Lục, dậy đi!”
Lâm Thập Ngũ gọi một hồi lâu mới đánh thức được Lâm Thập Lục. Lâm Thập Lục mắt mơ màng đứng dậy, dưới sự thúc giục của Lâm Thập Ngũ đi ra cửa.
Lâm Thập Lục cầm chiếc túi rách bị Lâm Thập Ngũ đẩy ra cửa. Cô cảm thấy linh hồn mình vẫn còn trên giường chưa tỉnh dậy. Đợi ra khỏi cửa, một cơn gió lạnh thổi qua, Lâm Thập Lục rùng mình một cái.
Nhìn sắc trời.
Chết tiệt, cô chưa từng dậy sớm thế này kể cả khi đang thi đại học.
Thập Tứ, Thập Ngũ, Thập Lục, bảy tuổi, sáu tuổi, ba tuổi.
Ba người như những củ cải lùn đi theo sau Lâm Thập Nhất mười bốn tuổi. Lâm Thập Lục kéo góc áo Lâm Thập Ngũ nhìn Lâm Thập Nhất dẫn đường phía trước.
Lâm Thập Nhất chính là người anh trai đã đánh nhau trước đó, hắn thế mà không vứt bỏ mấy đứa nhỏ như Lâm Thập Nhị.
Lâm Thập Ngũ có chút ghét Lâm Thập Lục đi chậm, không ngừng thúc giục.
“Thập Lục, nhanh lên một chút, hôm nay sẽ có mấy thuyền rác mới về, chậm là đồ tốt sẽ bị người khác cướp mất đó.”
Chỉ có Lâm Thập Lục là đi chân trần, mọi người ít nhiều cũng quấn chút đồ vật dưới chân. Lâm Thập Lục cẩn thận tránh những vật sắc nhọn trên mặt đất, sợ làm chân mình bị xước.
Lâm Thập Lục một bên tăng tốc độ, miệng còn nhỏ giọng đáp lại Lâm Thập Ngũ.
“Em nhanh mà, anh Thập Ngũ, chân em ngắn nên chạy không nhanh được.”
Nhưng tốc độ của Lâm Thập Lục càng lúc càng chậm. Hai ngày không ăn gì, muốn nhanh cũng không nhanh được.
Lâm Thập Nhất dẫn đường phía trước dừng lại đợi Lâm Thập Lục hai lần rồi, không kiên nhẫn bế Lâm Thập Lục lên, kẹp vào nách mình, cứ thế mang Lâm Thập Lục chạy đi.