Chương 10

Quang não, Lâm Thập chắc chắn đã luôn lén lút tích cóp tiền, chỉ là vẫn cố nhịn không mua. Đến giờ đã lớn, có thực lực rồi hắn mới mua, hoặc là mới dám mang quang não ra ngoài.

Đương nhiên, cũng có cách không cần tinh tệ, đó là sinh con. Chỉ cần sinh con, Liên Bang sẽ miễn phí cung cấp một chiếc quang não.

Hiển nhiên, Lâm Thập không có ý định này.

Lâm Thập Lục nằm trên giường đang tự tẩy não: giảm béo, giảm béo, đây là giảm béo, tôi cố ý giảm béo.

“Thập Lục, lại đây, tao để dành cho mày một chút.”

Lâm Thập Ngũ bưng phần dịch dinh dưỡng của mình tới. Lâm Thập Lục ngửi thấy mùi đó thì vội vàng đứng dậy.

Lâm Thập Ngũ nhe răng cười đưa dịch dinh dưỡng qua. Lâm Thập Lục đã thấy Lâm Thập Tứ đang chạy về phía mình.

Lâm Thập Lục vội vàng nhận lấy dịch dinh dưỡng, rồi nhanh chóng đổ vào miệng Lâm Thập Ngũ.

Lâm Thập Ngũ vốn định từ chối, nhưng dịch dinh dưỡng đã vào miệng, cơ thể bản năng liền bắt đầu nuốt!

Đúng vậy, một túi dịch dinh dưỡng là khẩu phần của một người, nhưng lại pha thêm nước cho sáu người uống, làm sao có thể no được?

Lâm Võ chỉ cần bọn họ còn sống là được.

Bọn họ còn sống, hắn chẳng cần làm gì, mỗi người mỗi tháng là có năm mươi tinh tệ.

Lâm Thập Ngũ nuốt xuống giọt dịch dinh dưỡng cuối cùng rồi nhìn Lâm Thập Lục!

“Thập Lục, sao mày lại cho tao uống hết?”

Lâm Thập Tứ không cướp được dịch dinh dưỡng thì trừng mắt nhìn Lâm Thập Lục. Lâm Thập Lục giả vờ yếu ớt cười cười.

“Anh Thập Ngũ uống đi! Em không đói bụng.”

Vừa nãy khi Lâm Thập Ngũ đưa dịch dinh dưỡng qua, phản ứng của cơ thể cô không phải là uống hết mà là không kiềm chế được cảm giác buồn nôn.

Cô sợ nếu cô không hành động, dù không bị Lâm Thập Tứ cướp đi, cô cũng sẽ nôn ra hết.

Lâm Thập Lục thật muốn tự tát mình một cái, đã đến lúc nào rồi mà còn làm ra vẻ.

Lâm Thập Ngũ vỗ vỗ đầu Lâm Thập Lục.

“Thập Lục ngoan thật!”

Lâm Thập Lục nhất thời không biết nên nói gì.

Lâm Thập Ngũ lớn hơn cô ba tuổi, mới sáu tuổi nhưng lại luôn chăm sóc cô.

Lâm Thập Ngũ đã trèo lên chiếc giường nhỏ, thuần thục ôm lấy Lâm Thập Lục, dùng tay vỗ vỗ lưng Lâm Thập Lục, đùi còn kẹp lấy bàn chân lạnh lẽo của Lâm Thập Lục.

Lâm Thập Tứ không chiếm được tiện nghi, oán hận đẩy một cái vào lưng Lâm Thập Ngũ.

Lâm Thập Ngũ ôm Lâm Thập Lục nhích về phía trước vài cái.

Lâm Thập Tứ đẩy thêm Lâm Thập Ngũ một cái rồi chạy đến ngủ cùng Lâm Thập Nhất.

Ngưu Lệ Lệ uống xong phần dịch dinh dưỡng, lại lấy thêm một túi dịch dinh dưỡng nữa để uống. Còn vì sao phải chia sẻ chút dịch dinh dưỡng đó với lũ trẻ, thì đây là phần cô ta đáng được hưởng, cớ gì lại không uống.

Chỉ có Lâm Thập Nhị xoa xoa mặt mình, nước mắt giàn giụa. Chỉ trong chốc lát mà má đã sưng to lên rồi.

Lâm Võ ra tay không hề nhẹ, đánh ai cũng đối xử bình đẳng. Hai bên má của Lâm Thập Lục bây giờ cũng còn sưng, huống chi là Lâm Thập Nhị.

Không ai an ủi Lâm Thập Nhị, dù Lâm Thập Nhất và Lâm Thập Tứ, những người cùng mẹ với cô ả, cũng không để ý tới cô ả.