Địa phủ, cầu Nại Hà.
Trần Phòng Tử ngoan ngoãn xếp hàng chờ lãnh canh Mạnh Bà. Hàng dài dằng dặc, nhìn mãi chẳng thấy đâu là điểm cuối.
Cô đột tử ngay trên bàn làm việc, giữa một đêm tăng ca mệt mỏi.
"Chắc là công ty sẽ bồi thường một khoản cho bố mẹ mình nhỉ!"
Trần Phòng Tử vẫn còn hơi mơ màng. Sao mình lại chết rồi? Và tại sao... mình lại đang xếp hàng ở đây? Cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về việc mình đã đến nơi này bằng cách nào.
Linh hồn cô thử đưa tay sờ lên mặt. Ồ, thì ra ở trạng thái này vẫn có thể chạm vào bản thân.
Hồi tưởng lại cuộc đời ngắn ngủi của mình, cô nhớ về một thời tiểu học nghịch như quỷ sứ: trộm vặt, bắn chim, bắt cá. Những trò của đám con trai, cô không chỉ chơi tuốt mà còn quậy hơn chúng nó, chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ.
Thế nhưng, lên cấp hai, ngọn lửa dưới mông cô như bị ai đó thổi tắt. Cô bỗng trở nên trầm lặng, ngoan ngoãn đến lạ.
Và cứ thế, cô ngoan ngoãn cả một đời. Ngoan ngoãn thi đỗ đại học, ngoan ngoãn tốt nghiệp rồi tìm một công việc theo đúng khuôn mẫu, ngoan ngoãn cần cù làm việc cho đến ngày đột tử.
Trần Phòng Tử thở dài, cuộc đời này của cô dường như phẳng lặng đến vô vị.
Những lỗi lầm của cả đời người, cô đã phạm hết từ hồi tiểu học. Dù ăn đòn không ít, nhưng giờ nghĩ lại, cô thấy thật đáng giá, chẳng chút oán hận, bởi không có trận đòn nào là oan uổng cả.
Nghĩ đến bố mẹ, em trai và em gái, linh hồn cô lại thở dài thườn thượt. Thật ra, kiếp này cô đã sống rất hạnh phúc.
Chỉ là đôi lúc, Trần Phòng Tử vẫn tự hỏi, nếu hồi cấp hai cô không ép mình trở thành một đứa trẻ ngoan, liệu cuộc đời có rẽ sang một hướng khác không?
Con người cô bây giờ và cô bé ngày xưa khác nhau một trời một vực, chẳng còn chút sức sống ngông cuồng nào nữa! Nhưng cho dù được quay lại, cô cũng không thể nào tìm lại được tính cách ấy.
Bóng dáng của đứa trẻ đầu đàn năm xưa giờ chỉ còn sót lại trong vài nét tính cách nhỏ nhặt, ví dụ như, sống chết không chịu đi xem mắt kết hôn.
Cứ thế cô độc cho đến chết...
"Haiz..."
Tiếng thở dài dường như có thể lây lan, kéo theo một loạt tiếng than vãn não nề.
Kiếp này sống cũng tàm tạm, ngoại trừ chưa từng yêu đương, không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm ra thì mọi thứ đều ổn. Càng nghĩ, mặt Trần Phòng Tử càng tái đi, oán khí của một kẻ làm trâu làm ngựa suốt bao năm tháng bỗng bốc lên ngùn ngụt.
Năm nay cô đã ba mươi lăm, ngày ngày tăng ca, tiền chẳng kiếm được bao nhiêu, giờ lại chết một cách lãng xẹt.