Chương 17: Duyên phận

“Mẹ không hy vọng con từ chối hôn sự với Đại hoàng tử, dù Hoàng thất không tốt thì vẫn là Hoàng thất, sau này cuộc sống có tệ đến đâu cũng không thể tệ quá được.”

Tô Tửu đối diện với ánh mắt của Tô Vận, ánh nhìn của cô hiền hòa, dịu dàng: “Mẹ, con biết mà.”

Trong đầu vừa nghĩ đến chuyện tối hôm trước, lòng cô vẫn có chút thấp thỏm.

Tuy bị Tô Nhuế hãm hại, nhưng cô cứ thế đường đường chính chính làm tra nữ cắm sừng Đại hoàng tử, có phải hơi quá đáng không?

Còn chưa kịp nghĩ nhiều, họ tình cờ bắt gặp một người đàn ông tuấn tú bước ra từ trong cung Hoàng hậu phía trước.

Thân hình cao ráo mang theo khí thế bức người, bộ quân phục thẳng tắp càng tôn lên vóc dáng cao lớn, khí thế bức người của anh. Có lẽ vì quanh năm chinh chiến nơi sa trường, sát khí vô hình toát ra khiến người ta không thể không để ý.

Cả người Tô Tửu cứng đờ, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Kính an Đại Điện hạ.” Tô Vận rất biết điều, lập tức kéo Tô Tửu hành lễ.

Tô Tửu ngơ ngác cúi đầu, nhìn đôi chân được bao bọc trong đôi bốt quân đội của người đàn ông.

Đôi chân này cách đây không lâu còn đè cô trên giường đến mức không thể động đậy.

Người đàn ông lướt mắt qua Tô Vận và Tô Tửu, khẽ gật đầu ra hiệu rồi rời đi, bước chân như có gió cuốn.

Không chút chần chừ hay do dự, gần như khiến Tô Tửu nghi ngờ có phải mình đã nhận nhầm người không.

Nhưng mùi hương mê hoặc đêm đó, cô tuyệt đối không thể ngửi nhầm.

Có lẽ Cố Lăng Sách quên rồi?

Quên thì tốt!

Bây giờ mà khiến Cố Lăng Sách biết chuyện đêm đó rồi ép buộc anh cũng không có lợi ích gì với cô.

Trong điện, Hoàng hậu nhìn cô gái đang đứng phía dưới, ánh mắt cực kỳ hiền từ.

“Con là Tửu Tửu phải không?”

“Không biết con có biết rõ về tình hình của Cố Lăng Sách không.”

Đối mặt với vị Hoàng hậu ôn hòa, Tô Tửu đáp lại bằng một nụ cười lễ phép: “Thưa Hoàng hậu nương nương, tình hình của Điện hạ con đều rõ cả ạ.”

Nghe lời cô gái nhỏ nói, mắt Hoàng hậu sáng lên, trong giọng nói cũng mang theo chút hy vọng khó có thể nhận ra: “Vậy con có đồng ý... hôn sự này không?”

Duyên phận của con người thật kỳ diệu, bà đã từng gặp Tô Nhuế, không hề thích dù chỉ một chút, còn cô bé trước mắt, bà đã cảm thấy yêu mến chỉ qua một ánh nhìn. Lúc nhỏ là vậy, lớn lên vẫn là vậy, bà chỉ nhìn một cái đã cảm thấy đây đích thị là con dâu nhà mình.