Chương 16: Bất lực

“Lúc đầu định hôn, ta và phụ hoàng con cũng khá ưng ý cô bé đó, chỉ là hôn sự này do ông nội con năm đó định ra, phải theo thứ tự trưởng ấu nên mới chọn Tô Nhuế. Giờ tốt rồi, bên nhà họ Tô đã chủ động đổi thành Tô Tửu.”

“Con bé là một đứa trẻ ngoan, đợi sau khi kết hôn con phải đối xử tốt với người ta đấy.”

Tính tình con trai cả bà thế nào bà là người rõ nhất, lạnh lùng giống như một tảng băng, nếu không có cuộc hôn nhân định từ bé này, e rằng cả đời này cũng không cách nào khiến nó chịu kết hôn.

Không ngoài dự đoán, Cố Lăng Sách ngước mắt lên nhìn Hoàng hậu: “Mẫu hậu, người không phải không biết tình hình của con thế nào, kết hôn chỉ hại cô ấy thôi.”

Câu nói này lập tức kích động Hoàng hậu, gương mặt vốn ôn hòa hiền từ trở nên vô cùng kích động: “Tình hình gì chứ! Chỉ số sinh sản chỉ đang giảm xuống chứ có phải mất hẳn đâu.”

“Hôn sự này con không kết cũng phải kết! Phụ hoàng con đã cho người đăng thông báo trên Tinh Võng rồi, bây giờ từ hôn, con bảo sau này Tô Tửu sống thế nào!”

Tuy thời đại này có ưu đãi dành cho giống cái, nhưng một khi đã dính dáng đến Hoàng thất, nếu bị từ hôn thì e rằng Nhị tiểu thư nhà họ Tô này muốn tìm được đối tượng tốt khác sẽ rất khó khăn.

Vẻ mặt Cố Lăng Sách không thay đổi chút nào, trong lòng chỉ cảm thấy bất lực.

Anh đứng dậy: “Chuyện này con sẽ xử lý.”

Thấy anh không từ chối thẳng thừng, trong lòng Hoàng hậu vừa thấp thỏm lại vừa le lói chút hy vọng. Thấy con trai sắp đi, bà vội vàng gọi với theo: “Ta đã hẹn Công tước Tô Vận và Nhị tiểu thư Tô qua đây rồi, ít nhất cũng phải gặp vợ mình một lần chứ!”

Bước chân của Cố Lăng Sách khựng lại một chút: “Con có việc gấp phải đi trước.”

Giải quyết tin tức trên Tinh Võng là chuyện quan trọng nhất, chỉ số an toàn tinh thần lực của anh hiện đã gần đến ngưỡng giới hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Kết hôn, cưới người ta về thì phải có trách nhiệm với người ta, anh không muốn liên lụy đến người vô tội.

Bên này, Tô Tửu đi theo mẹ mình đến nơi ở của Hoàng hậu. Tô Vận liếc nhìn cô rồi thở dài: “Chị con từ nhỏ lưu lạc bên ngoài chịu không ít khổ cực, những năm qua mẹ đều cố gắng hết sức để bù đắp cho nó. Trung tướng Cáp Nạp Nhĩ là người nó thích, mẹ tác thành cho chị con, hy vọng con không trách mẹ.”