Chương 14: Cưới được em mới là phúc của anh

Đúng vậy, Tô Tửu phải kết hôn với Cố Lăng Sách cô ta mới yên tâm.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng thân mật giữa Cáp Nạp Nhĩ và Tô Tửu ở kiếp trước, lòng cô ta càng chắc chắn rằng phải trói buộc cô với Hoàng thất, như vậy cô sẽ không thể có dính líu gì với Cáp Nạp Nhĩ nữa.

“Xin lỗi, Cáp Nạp Nhĩ, đều do em liên lụy đến anh.”

“Sao lại thế, cưới được em mới là phúc của anh.” Cáp Nạp Nhĩ dịu dàng nắm tay Tô Nhuế, không khí giữa hai người lại trở nên mờ ám.

Tô Tửu ho khan một tiếng, xoa xoa cánh tay sắp nổi da gà, đưa mã nhận tiền trên quang não ra: “Quyết định xong chưa?”

Cơ thể yếu ớt này của cô ở lại thêm chút nữa chắc lại ngất mất, vì chút tiền mọn này cô cũng không dễ dàng gì!

“Tôi chuyển ngay đây.” Cáp Nạp Nhĩ biết số tiền hồi môn của Tô Nhuế là bao nhiêu, tài sản của hắn tuy không ít, nhưng trong một lúc phải đưa ra nhiều như vậy cũng khiến người ta đau lòng.

Số tiền trong tài khoản tăng lên gấp mấy lần, lòng Tô Tửu càng thêm an tâm.

“Yên tâm đi! Tôi sẽ không nói chuyện của hai người ra đâu.” Cô chuyển quang não sang chế độ hiển thị, trước ánh mắt của Tô Nhuế và Cáp Nạp Nhĩ, cô xóa đoạn ghi âm trước đó chỉ bằng một cú nhấn.

“Vậy hai người cứ tiếp tục, tôi về trước đây.”

Tâm trạng của Tô Tửu lúc này tốt không thể tả, không ngờ đấy! Món hồi môn mà bà mẹ tốt của cô cho Tô Nhuế vậy mà lại nhiều hơn phần của cô cả một con số không, đúng là thiên vị đến tận trời xanh rồi!

Bị chọc tức đến điên người, Tô Nhuế chỉ muốn xông lên phát vào đầu Tô Tửu, may mà Cáp Nạp Nhĩ kịp thời khuyên can.

Bây giờ hắn phải ổn định mối quan hệ giữa hai chị em nhà họ Tô, nếu không đợi đến khi Tô Tửu gả cho Đại hoàng tử, việc muốn kiếm chác lợi lộc từ đó sẽ trở nên khó khăn.

Bàn tính trong đầu hắn đều đã gõ lách cách lên người Tô Tửu.

Tô Tửu không mấy để tâm đến những điều này, nếu họ còn dám ra tay với cô, cô nhất định sẽ khiến họ mất cả chì lẫn chài.

Vừa về đến phòng, cô liền lập tức mở gói hàng chuyển phát nhanh.

Bên trong chiếc hộp được đóng gói tinh xảo là một hạt giống khô quắt đang nằm im lìm. Cô cảm nhận thử, chỉ còn lại một chút sức sống.

May mà vẫn còn cứu được.

Cô vội vàng lấy chậu hoa chứa đầy đất trên ban công, đào một cái hố nhỏ rồi chôn hạt giống vào.

Sau khi đổ hai lọ dung dịch dinh dưỡng xuống, Tô Tửu đặt tay lên trên chậu hoa, thúc giục dị năng.