Cáp Nạp Nhĩ không phải kẻ ngốc, hắn trầm giọng hỏi: “Cô muốn gì?”
Tô Tửu nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ: “Nghe nói của hồi môn và tiền sính lễ của hai người không ít, hay là đưa hết cho tôi coi như tiền bồi thường đi.”
“Không được!” Tô Nhuế lập tức nổi điên, vứt sạch hình tượng dịu dàng vào xó, trừng mắt nhìn Tô Tửu như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô: “Mày dám tơ tưởng đến của hồi môn của tao! Sao mày không đi chết đi!”
Tô Tửu dịu dàng mỉm cười, nhưng lời nói lại mang theo sự uy hϊếp rõ ràng: “Không được sao? Haiz! Chị à, em rất tủi thân, lỡ như không chịu nổi đăng những thứ này lên mạng…”
“Mẹ mà biết chắc chắn sẽ đau lòng lắm.”
“Ồ, phải rồi, chị là vị hôn thê của Chiến Thần Điện hạ mà lại cắm sừng ngài ấy, chắc hẳn người dân Đế quốc cũng sẽ rất tức giận nhỉ! Đại hoàng tử Điện hạ có buồn không ta?”
Một loạt những lời than thở này chẳng hề hấn gì với Tô Nhuế đã sống qua một đời, nhưng Cáp Nạp Nhĩ vẫn muốn trèo cao bám vào Đại hoàng tử, sao có thể để những chuyện này xảy ra được.
“Tôi đưa.”
Tô Nhuế vội vàng kéo tay hắn lại: “Không được! Rõ ràng nó muốn tống tiền, em đi nói với mẹ, nó sẽ không yên ổn được đâu.”
Bắt gặp nụ cười đầy ẩn ý của Tô Tửu, Cáp Nạp Nhĩ cân nhắc trong lòng, rồi vỗ vỗ tay Tô Nhuế an ủi: “Chuyện này không nên làm phiền mẹ vợ vẫn hơn, yên tâm, anh có thể xử lý.”
Thấy Cáp Nạp Nhĩ kiên quyết, lòng Tô Nhuế như có cục đá chặn lại, vô cùng khó chịu.
“Dù sao hôm nay nó cũng đừng hòng lấy được một đồng nào.”
Tô Tửu vừa mới lấy được tiền hồi môn từ chỗ mẹ, giờ lại còn muốn tống tiền bọn họ, tuyệt đối không thể! Cả đời này cô ta chỉ muốn nhìn thấy Tô Tửu sống trong thê thảm, sao có thể cho cô tiền được!
“Vậy thì hết cách rồi!” Tối qua dám gài bẫy cô, không khiến Tô Nhuế mất một khoản thì cô không phải là Tô Tửu. Cứ chờ đấy, đây mới chỉ là món khai vị thôi.
“Đợi đã!” Cảm giác khủng hoảng trong lòng Cáp Nạp Nhĩ bỗng dâng lên, hắn quay đầu nghiêm túc nhìn Tô Nhuế: “Nhuế Nhuế, chúng ta vẫn nên đưa cho em ấy đi!”
“Hiện tại em gái vẫn chưa kết hôn với Hoàng thất, đến lúc đó bên Hoàng thất trách tội thì không hay.”
“Em yên tâm, tiền hồi môn và sính lễ đều do anh lo, của em vẫn là của em. Sính lễ nên đưa anh sẽ đưa cho em một phần nữa.”
Mấy chữ “chưa kết hôn” như thể đã đả thông hai mạch Nhâm Đốc của Tô Nhuế, ngọn lửa giận trong lòng lập tức tắt ngấm.