"Không phải em gái đâu, hai đứa là người yêu!"
Ba bác cháu hàng xóm đồng loạt nhìn ra phía phát ra giọng nói mang âm hưởng ngà ngà say, người vừa về tới là anh của Hà Nhật Hạ.
"Bạn của bọn chị đến chúc mừng nên anh của em vui quá uống hơi nhiều, là bia thôi, ngủ dậy là tỉnh." Đặng Vân Khê mặt mũi cũng đỏ hồng nói với em chồng tương lai của cô.
Hà Nhật Ninh khoác vai hai cậu bạn cùng lớp của anh và oang oang nói tiếp:
"Ô... là Phong gió đấy hả? Em... em đến... lâu chưa?"
Không đợi cháu trai trả lời, bác hàng xóm vôị nhấn mạnh trọng tâm câu nói ban nãy:
"Này, Ninh à, lúc nãy cháu nói hai đứa nào là người yêu?"
Lê Nguyễn Vũ Phong và Trần Linh Ni cũng hồi hộp mà dỏng tai lên chờ đợi, lúc này em gái trẻ Linh Ni cũng bị chị gái họ Tạ âm thầm tách ra.
"Còn hai đứa nào ở đây... nữa ạ. Hạ Hạ nhà cháu và... em rể!"
"Em rể nào?"
"Đây ạ!" Hà Nhật Ninh đung đưa kéo hai cậu bạn đến trước mặt Hà Nhật Hạ và Tạ Đông Nghi, sau đó còn cười không thấy mắt mũi đâu mà khoe khoang:
"Em gái của cháu và Đông Nghi đây này, đẹp đôi... chưa!"
Ngoài mấy anh em nhà người đang đầy men kia ra, thì tất cả đều bất ngờ trước thông tin nóng hổi mà họ vừa nghe.
Anh em họ Vũ Phong và Trần Linh Ni đau lòng nhìn cùng một người. Nhất là Lê Nguyễn Vũ Phong, anh còn chưa kịp bắt tay người ta thì hoa đã có chủ.
Bác hàng xóm thì gấp gáp lắm rồi, không biết mấy bà bạn mà biết chuyện con gái nhà cô Mai Hương yêu một cô gái thì sẽ bàn tán thế nào?
Đặng Vân Khê vội đỡ con ma men khổng lồ vào trong nhà, tên này đem chuyện của em gái bô bô ra như thế không biết có sao không?
Ngoài cổng lúc này, Tạ Đông Nghi bước nhanh theo anh chàng lúc nãy:
"Anh Phong, xin lỗi anh, lúc nãy chắc là bác nhà anh hiểu lầm ý của em rồi, làm phiền mọi người nắng nóng như vậy phải đi lại vất vả, nếu có duyên gặp lại, chúng ta cùng uống vài ly."
"Không thành vấn đề, rất vui được biết em." Lần đầu tiên chưa ra quân đã thất bại, nhưng Lê Nguyễn Vũ Phong lại rất thích phong cách này của cô gái trước mặt, rất nhanh gọn và khéo léo. Trước khi ra về, anh còn cố ý gọi người ta:
"Này, em và Hạ Hạ rất đẹp đôi!"
Tạ Đông Nghi cũng không keo kiệt liền cảm ơn anh ấy một tiếng xong mới đóng cổng và chạy vào nhà.
"Sao Nghi không đi cùng người ta luôn đi?"
"?"
"Anh ấy cũng là hàng xóm quen biết của em và anh Ninh mà, chị nói với người ta vài câu để đỡ mất tình cảm, sau này ít nhiều cũng còn gặp mặt..." Chị gái họ Tạ vội vàng giải thích, tiếp đến còn tranh thủ chuộc tội:
"Chị bóc mít cho em ăn nha?"
"Nghi đi mà ăn!"
"?" Tạ Đông Nghi vô số tội ỉu xìu nhìn bông hoa nhỏ của cô đi vào phòng ngủ. Nhưng cô cũng không chạy theo quấy rầy, hình như em ấy đang biên tập video làm bánh của em ấy trên điện thoại.
Vợ tương lai của anh Ninh thì đang sơ chế lá nếp, lá cẩm tím và hoa đậu biếc để tối nay mang về bên nhà chị ấy làm xôi. Anh vợ to con thì say bia ngủ ngáy như con bò. Bố mẹ thì làm bánh đa bên nhà hàng xóm.
Do đó Tạ Đông Nghi quyết định ra hè bổ mít.
Nhưng vấn đề ở đây là, chị gái từ nhỏ đến lớn ngay cả rau còn chưa tự vặt bao giờ thì đương nhiên là... không biết làm sao với loại trái cây đầy gai lại mềm mềm này.
"Ôi dời, mau đứng lên đi để chị làm cho!" Đặng Vân Khê xong việc đi vào liền không nhịn được cười, người bạn giỏi giang này của Hạ Hạ nhà cô chân tay dính đầy nhựa, mà quả mít cũng toè toẹt đến đáng thương. Cô vội đẩy em ấy đi vào tìm Hạ Hạ:
"Em đừng sờ lung tung, vào bảo Hạ Hạ giúp em làm sạch chỗ nhựa này đi."
Tạ tổng nổi danh trên thương trường thế mà lại bị một quả mít đánh gục, ngốc nghếch như đứa trẻ đi tìm bông hoa nhỏ của cô và mong chờ muốn xem em ấy làm sạch thứ giống y kẹo cao sư này như thế nào?
"Bảo bối ơi, cứu chị!"
Hà Nhật Hạ: "?"