Chương 40

"Cảm ơn anh!" Hà Nhật Hạ len lét nhìn ai đó rồi nhận hộp bánh kem của anh bạn thời thơ ấu.

Đào Vũ Minh si mê nhìn người trước mặt, xinh quá, vẫn là em gái Hạ Hạ đáng yêu hơn cô gái bên kia.

"Anh có thể mời em đi uống nước được không? Ngay ngoài ngõ có quán sinh tố ngon lắm!"

"Không được, Hạ Hạ nhà tôi sắp ăn cơm trưa rồi!" Tạ Đông Nghi không thể để cái tên này tiếp tục nhìn Hạ Hạ của cô kiểu đó nữa liền chen vào.

"Vậy chiều nay thì..."

"Chiều nay, tối nay hay năm sau đều không được."

Đào Vũ Minh: "?"

Qua khe cửa sổ nhà lớn, bố mẹ và anh của Hà Nhật Hạ chen chúc đến nóng nực để nhìn trộm, lại còn phải nhịn cười đến sắp nội thương. Cả ba đều thấy cảm thông cho cậu em Vũ Minh. Đã không được Hạ Hạ đón nhận thì thôi đi, lại còn gặp ngay người yêu ngang ngược của con bé ở đây nữa.

Hà Nhật Hạ thì suýt nữa bật cười vì cách trả lời thẳng thắn đến vô lý lại không hề kiêng nể của ai kia. Nếu để chị ấy nói tiếp thì có thể sẽ làm người đối diện không vui, nên cô đành đứng ra dàn xếp:

"Chị ấy nói đùa đấy, anh đừng để ý. Nhưng mấy hôm nay em đều có chút việc riêng, hẹn anh Minh lần khác nhé ạ."

"Ừ, vậy chúc em sinh nhật vui vẻ, anh về đây." Đào Vũ Minh không tình nguyện phải nói lời này. Khi ra đến gần cổng, anh còn cố ý quay lại quan sát cô gái đứng cạnh Hạ Hạ, không ngờ lại va vào cái nhìn sắc bén như muốn xuyên thủng của cô ấy phóng sang. Cô gái này là gì của Hạ Hạ?

Sau khi chắc chắn là Đão Vũ Minh đã ra về thì Tạ Đông Nghi mới đi theo vào bếp, thì lại nghe được câu nói khiến cô không hài lòng.

"Anh ấy là khách, Nghi không thể nói chuyện đàng hoàng với người ta à?"

"Chị nói như vậy là không đàng hoàng? Anh ta có ý đồ muốn theo đuổi em. Ngay cả mẹ của anh ta cũng khéo léo kéo em lại gần với anh ta. Vậy chị phải nói chuyện như thế nào mới gọi là đàng hoàng? Hay là phải ngoan ngoãn nhường em cho anh ta?"

Hà Nhật Hạ cũng không chịu thua:

"Được, coi như em nói sai. Nhưng em có thể cấm người khác thích em sao? Anh ấy thích em, hay là mẹ của anh ấy muốn gán ghép thì đó là chuyện của họ, em không đồng ý thì người ta có thể ép được à?"

"Thế tại sao em còn nhận đồ của anh ta?"

"Vậy Nghi đem trả lại cho người ta đi!"

Tạ Đông Nhi nhíu mày nhìn em gái mùa hạ của cô, từ lúc nào mà em ấy cứng đầu như vậy, còn dám thách thức cô. Tất cả là tại cái tên thư sinh kia.

"Được!"

"?" Hà Nhật Hạ nhìn người kia bực bội cầm theo hộp bánh kem ra ngoài mà cô vừa giận vừa mắc cười. Nghi biết nhà người ta ở đâu không mà đòi đem đi trả?

Nhưng mà bà chủ Hạ đã đánh giá thấp chị gái họ Tạ rồi.

Tạ Đông Nghi xách theo hộp bánh ra quán tạp hoá ngay đầu ngõ. Sau năm phút thu thập thông tin, thì đã biết được đường đến nhà bà ngoại của Đào Vũ Minh ở xóm bên cạnh.

Lúc này ở nhà của Hà Nhật Hạ, mẹ cô phân vân đi xuống hỏi:

"Hạ Hạ, con với Đông Nghi cãi nhau à?"

"Mọi người nghe thấy rồi ạ?"

"Ừ, mẹ không cố ý đâu!" Điều này bà nói không sai, vì lúc nãy Tạ Đông Nghi có hơi lớn tiếng. Mỗi lần chị gái họ Tạ tức giận đều ầm ĩ như vậy, kể cả ở công ty hay ở nhà.

Ngày đầu tiên gặp con rể tương lai đã xảy ra chuyện không như ý, nó còn nóng tính như thế, không biết...

"Hạ Hạ này, Đông Nghi nó... có bạo hành con không? Ý mẹ là nó hay nổi cáu như vậy...."