"Mẹ... bố và mẹ không cần tính toán kỹ lưỡng như vậy được không? Hai người đã sinh thành và nuôi dưỡng con, Hạ Hạ là em gái của con, sao con có thể làm điều gì tổn hại đến mọi người được?" Hà Nhật Ninh biết những điều mẹ anh vừa nói đều đúng, nhưng đó là ở gia đình nào khác chứ không phải gia đình anh.
"Con nghe thấy hết rồi à?"
"Vâng, bố, mẹ, chúng ta cứ như bây giờ được không, dù hai người có không còn thì chẳng lẽ Hạ Hạ lại thành em gái của người khác sao ạ, nó là em gái con, cả đời này con sẽ che chở cho nó, đây mãi mãi là nhà của nó."
Mẹ của Hà Nhật Hạ đang cảm động cũng phải phì cười:
"Cái thằng này, gọi là em gái chứ nó nó cái gì. Thôi được rồi, nếu hai anh em con không chịu làm như mẹ nói thì cứ như bây giờ đi, nhà đất vẫn để tên bố mẹ, sau này hai đứa đừng có tranh nhau đến vỡ đầu là được. Thế giới nhiều người như vậy, có duyên lắm mới thành người một nhà, phải quý trọng nhau, biết chưa?"
"Con biết rồi!" Hạ Hạ và Hà Nhật Ninh đồng thanh đáp khiến một nhà bốn người cười to đến sảng khoái. Cho đến mấy phút sau, mẹ Hà Nhật Hạ mới nhớ đến điểm quan trọng:
"Con dâu tương lai của mẹ đâu?"
"Cô ấy đem thức ăn về cho mẹ vợ con và thay quần áo rồi lại sang sau, lúc nãy dọn dẹp ngoài quán bụi bặm nhiều quá ạ."
"Con cũng nhanh nhẹn quá nhỉ, hôm qua con gọi người ta là bác gái, mà hôm nay đã thành mẹ vợ rồi."
"Mẹ... cái này còn không phải để nhanh kiếm cháu nội cho mẹ còn gì?" Hà Nhật Ninh xấu hổ nhìn nhìn mũi chân nói. Đây là anh học theo em rể, mà sao nó nói thì tỉnh bơ mà anh nói xong thì đỏ hết cả mặt thế không biết.
Cả nhà nhìn nhau rồi lại thêm một trận cười nghiêng ngả.
Một lát sau, bừa cơm đoàn viên đầu tiên có sự góp mặt của thành viên mới đã chính thức bắt đầu.
Mẹ của Hà Nhật Hạ rất quý con dâu tương lai này, đôi đũa của bà từ đầu cho đến cuối đều bận rộn gắp những phần ngon nhất cho người ta.
Tối nay có:
"Ngan om sấu mềm mà không bở, chua nhẹ lại thơm béo ăn mãi không ngán. Phần nước om này chan với bún rối cực kỳ thích hợp. Ngoài ra có rau muống luộc, nước rau cũng được nấu với một ít lá sấu bánh tẻ tạo độ chua nhẹ thanh mát. Thêm một đĩa đậu phụ chiên sốt me và một đĩa trứng gà cuộn hành lá."
Sau bữa cơm tối ngon miệng, cả nhà cùng ngồi quanh bàn tròn bằng tre ở ngoài sân hóng mát.
Các mẹt bánh đa đã được xếp gọn gàng trong bếp. Xung quanh sân có mấy khóm hoa nhài, thỉnh thoảng theo gió bay vào thơm nhẹ.
Trên bàn không quá rộng, ngoài ấm trà nhàn nhạt toả hơi nước, thì còn có năm bát chè trôi nước cầu vồng và một đĩa tám cái mochi cỡ vừa, với một đĩa mít bóc sẵn.
Chè và bánh là do Hà Nhật Hạ mang về. Mochi thì để tủ mát ăn dần được ba, bốn ngày, còn mấy túi bánh trôi thì cấp đông lúc nào ăn mới đem ra nấu. Mít thì của nhà trồng được, lúc chiều bố của cô mới bóc.
"Hạ Hạ, em dạy chị làm chè trôi nước được không, chị làm đem ra quán bán chắc sẽ nhiều người thích lắm." Đặng Văn Khê sau khi ăn viên trôi nước thứ hai liền nảy ra ý tưởng này, ngon quá. Cô cũng ăn nhiều lần món này rồi, nhưng chưa quán nào ngon như của em chồng làm.
Đặng Vân Khê vừa cong cong mi mắt ăn chè, vừa thấy cuộc đời mình giống như câu chuyện cổ tích. Vào lúc cô bất lực nhất thì người đó xuất hiện, không ồn ào mà mang bình minh đến chiếu sáng cả hiện tại, và mở ra tương lai cho gia đình nhỏ của cô.
Đó chính là chàng trai bằng tuổi to cao bên cạnh, Hà Nhật Ninh. Cô thật nay mắn vì gặp được cậu ấy, và được là thành viên của gia đình đầy tình yêu thương này.
"Tất nhiên rồi ạ, em còn ở nhà đến hết tối mai, sáng sớm ngày kia em phải lên Sapa rồi, sáng mai chị sang nhé." Hà Nhật Hạ cũng rất có thiện cảm với chị gái này, bằng tuổi anh trai của cô. Không biết sau này thế nào, còn bây giờ thì không có gì để chê.
"Được, em có muốn..." Đặng Vân Khê còn chưa kịp hỏi Hạ Hạ xem em ấy có muốn mang theo quả dành dành đi không, thì ngoài cổng hình như có khách đến.