Tạ Đông Nghi tò mò cầm túi vải nhỏ có dây thắt lên xem, là một lượng vàng SJC?
"Cái này là của anh?"
"Ừ, anh mua sau khi đi lao động thời vụ ở Nhật Bản về, năm năm trước. Trừ tiền giả nợ ngân hàng và mua một chiếc xe máy cũ, thì còn sắm được miếng vàng này. Khi Hạ Hạ mua căn hộ chung cư, anh muốn cho nó nhưng con bé nhất định không lấy. Bây giờ anh có việc gấp, em cùng anh đi bán được không?" Hà Nhật Ninh lại đưa cho em rể tương lai của anh tờ hoá đơn mua vàng ngày đó, xong lại nói tiếp:
"Hôm trước có một người bạn nói là tình trạng bao bì của miếng vàng này không đạt tiêu chuẩn để mua lại, nhưng anh ta nói, anh ta có thể giúp anh bán với phí dịch vụ là mười phần trăm. Anh không hiểu mấy thứ này lắm nên không dám đưa cho anh ta."
"Anh cũng không muốn Hạ Hạ biết việc này, may quá lại gặp em, em giúp anh xem xem có thể bán được bao nhiêu?"
Tạ Đông Nghi nghiêm túc kiểm tra món kim loại quý hiếm trong tay. Có vẻ anh vợ nhà cô đã giữ gìn rất cẩn thận, bao bì niêm phong, tem và mã seri vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả tờ hoá đơn cũng mới cứng.
"Một lượng này hoàn toàn có thể bán theo tỉ giá niêm yết tại cửa hàng, không có vấn đề gì cả. Ở thời điểm hiện tại có thể thu về gần một trăm hai mươi triệu đồng." Sau đó cô lại lo xa mà dặn dò:
"Sau này anh cần bất cứ điều gì cứ nói với em, nếu em không giải quyết được thì em sẽ nghĩ cách hỗ trợ anh. Còn chuyện lượng vàng kia... anh có muốn chia sẻ với em... anh bán đi để làm việc gì không?
"Cái này..." Hà Nhật Ninh lưỡng lự, nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn nói thật với em rể:
"Anh muốn cho bạn mượn."
"Bạn gái?"
"Ừ, mẹ của cô ấy đang cần phẫu thuật gấp, nhưng bố của cô ấy thì đã bỏ ra ngoài ở với người khác mấy năm nay rồi, trong nhà không có tiền cũng không có tài sản gì đáng giá."
"Anh thích cô ấy à?"
"Ừ, nhưng anh không chắc là cô ấy có thích anh không?"
Tạ Đông Nghi nghe đến đây liền nén cười, anh vợ nhà cô đúng là tốt bụng đến đáng yêu!
"Em thấy anh ngốc nghếch lắm đúng không?" Hà Nhật Ninh vô định nhìn ra dòng người đông đúc ở quảng trường và nói.
"Anh không ngốc, anh là chàng trai lương thiện, chúng em luôn tự hào về anh."
"Em rể!" Hà Nhật Ninh khàn khàn lên tiếng. Anh không ngờ em gái Đông Nghi này lại ủng hộ quyết định của anh.
Chàng trai ngoài ba mươi vẫn còn đang cảm động, thì bất ngờ cả cơ thể to con lại bị những lời nói đầy nghĩa khí của người đối diện nhấm chìm:
"Cái này anh cứ giữ lại để phòng thân, bây giờ em chuyển khoản cho anh để anh đi giúp người ta. Còn chuyện sau này thế nào thì lại để sau này rồi nói." Tạ Đông Nghi đưa lại chiếc túi vải nhỏ đựng một lượng vàng cho anh vợ nhà cô, sau đó ra hiệu cho anh ấy đưa mã QR ra để cô bắn tiền sang.
"Ting ting!" Giao dịch thành công. Hà Nhật Ninh mở ra xem thì ngay lập tức phải xác nhận lại:
"Ba trăm triệu đồng?"
"Vâng, nếu không đủ thì gọi cho em."
"Anh cảm ơn em nhiều, Đông Nghi!"
Tạ Đông Nghi nghe xong liền trêu đùa:
"Vẫn nên gọi em là em rể đi ạ, như thế thì người khác mới biết, em là lão công của em gái nhà anh chứ ạ!"
"Với lại chuyện tiền nong này là bí mật của phái mạnh chúng ta, anh đừng kể cho Hạ Hạ biết nhé ạ."
"Khụ..." Hà Nhật Ninh vừa uống một ngụm bạc sỉu liền ho lấy ho để. Cô em rể nhà anh vừa nói cái gì mà phái mạnh chúng ta? Anh bèn nheo mắt đáp lại:
"Em là phái mạnh?"
"Em là lão công của bông hoa nhỏ, thì đương nhiên phải được xếp vào hàng phái mạnh rồi ạ."
"Bông hoa nhỏ nào?"
"Hạ Hạ ạ."
Hà Nhật Ninh: "?" Hai cái đứa này, sao mà đáng yêu thế.
Sau đó hai anh em ngồi thêm một lát thì Tạ Đông Nghi đi công việc cùng trợ lý Hy, còn Hà Nhật Ninh trở lại quán chè, chào em gái một tiếng rồi bắt xe đi thủ đô.
Gần tám tiếng đồng hồ sau đó, trời bắt đầu đổ về chiều tối.
Đoàn quay quảng cáo của công ty Tạ Đông Nghi đã hoàn thành nhiệm vụ, Ngô Kim Hy phụ trách sắp xếp chu đáo cho tất cả mọi người để sáng mai khởi hành trở về Hà Nội.
Tạ tổng trước khi tham gia liên hoan với cấp dưới, thì vẫn không quên mua đồ ngon về cho em gái mùa hạ của cô và cộng sự của em ấy.
"Bảo Ngọc, cơm lam và thịt nướng xuất đặc biệt cho hai chị em nhà em này. Chị Hạ đâu?" Tạ Đông Nghi vừa đưa hai túi đồ ăn thơm phức cho Tăng Bảo Ngọc liền tìm kiếm bóng dáng người thương.
"Em cảm ơn chị Đông Nghi, chị Hạ đang nấu nước Lê rừng và đường phèn trong bếp ạ."
"Ừm, đúng là hương vị này!" Tạ Đông Nghi vừa rón rén kéo ra cửa kính, vị ngọt thanh và thơm mát từ hỗn hợp lê tươi hoang dã kết hợp với đường phèn, gừng và hoa nhài đã tràn ngập trong không khí.
"Thơm quá!" Cô vòng tay ôm lấy bông hoa nhỏ của mình từ phía sau, đôi môi mỏng bắt đầu gieo trồng chi chít nụ hôn dọc từ sườn cổ lên đến viền tai của em ấy và thì thầm:
"Chị nhớ em!"
"Tối nay tắm rửa thơm tho rồi ở trên giường chờ chị nha!"
Hà Nhật Hạ xấu hổ không dám lên tiếng, suýt nữa thì cô quyên mất chủ đề nhạy cảm này rồi!
Lại hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua, Sapa bắt đầu dệt nên cảnh sắc huyền ảo, có chút hoang sơ và se lạnh đặc trưng của núi rừng Tây Bắc về đêm, thỉnh thoảng còn có sương mù lãng đãng.
Lúc này, "Chè trôi nước Đông Hạ" cũng đã hết đồ để bán, Tăng Bảo Ngọc đang thu dọn đồ nghề thì thấy chị gái họ Tạ phơi phới trở về:
"Tối nay nhà chúng ta đóng cửa sớm nhé, cái này cho em!"
"A, vâng ạ!" Tăng Bảo Ngọc vội vàng đón lấy cốc trà sữa phô mai dậy mùi trân châu khoai dẻo nướng và trà đào, mà vợ của chị Hạ nhà cô vừa bất ngờ đưa đến. Cũng là trà sữa, nhưng đây là trà sữa thủ công với vị khoai dẻo cháy nhẹ mới, ngon lắm.
Và em gái trẻ này từ gần trưa hôm qua, khi chàng trai su mô bán trứng nói đây là vợ của chị Hạ, mà chị Hạ cũng không phủ nhận, nên là em thực sự mặc định chị gái trước mặt chính là vợ của chị Hạ nhà em.
Tạ Đông Nghi nhanh tay đẩy hai tủ kính trống rỗng vào trong rồi cẩn thận khoá cửa, tắt điện ngoài luôn. Trước khi lên tầng để hái bông hoa nhỏ, cô còn không quên nhắc nhở em gái trẻ đang bận rộn uống trà sữa phải cẩn thận kiểm tra các công tắc điện ở tầng một trước khi ngủ.
Trên hành lang tầng hai, Hà Nhật Hạ vừa tắm xong đi ra đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, trái tim cô gia tốc đập rộn ràng. Chân nhỏ còn chưa kịp bước tiếp thì người ta đã mang theo hương trà thanh mát ập đến:
"Bà chủ Hạ, chúng ta đi làm việc chính thôi!"