Chương 25

"Nghi, dừng lại!" Bàn tay láu cá của Tạ Đông Nghi mò đến một bên ngực khiến Hà Nhật Hạ giật mình. Cái tên dê xồm này, vừa mới bảnh mắt ra đã nham nhở rồi.

"Cho chị sờ một chút!"

"Không được, đến giờ mở cửa hàng rồi."

"Vậy tối nay cho chị yêu em được không, chị chỉ hôn một chút, sờ một chút thôi?" Chị gái họ Tạ tiếp tục mặc cả:

"Nha, sáng mai chị về thủ đô rồi, còn phải đi công tác ở mấy nước khác nhau hẳn một tháng nữa, là một tháng liền đấy, lâu lắm!"

"Hạ Hạ... bông hoa nhỏ của chị ơi!"

Hà Nhật Hạ không thể tin nổi một màn vừa rồi, chị ấy đây là... đang "làm nũng" với cô? Lại còn cái gì mà "bông hoa nhỏ của chị"?

"Mau đứng dậy!"

"Không, em mà không đồng ý chuyện tối nay, thì chị sẽ ôm em như bây giờ cả ngày."

"?" Bà chủ Hạ âm thầm rơi lệ, con người này lại làm sao? Ép buộc cô không được lại muốn dùng chiêu trò ăn vạ của trẻ con để lừa cô? Ở đời trước, ngay cả lúc hai người mặn nồng nhất cũng không thấy chị ấy như vậy lần nào đâu.

Bàn tay của ai đó dưới lớp áo thun mỏng và áo ngực của Hà Nhật Hạ lại tham lam hoạt động.

"Được rồi, Nghi mau dậy đi!" Cuối cùng em gái mùa hạ vẫn phải bất đắc dĩ mà đồng ý. Ngoài cửa sổ trời đã sáng tỏ, hôm nay còn là chủ nhật, cô cũng không thể để một mình Tăng Bảo Ngọc xoay như chong chóng.

Tạ Đông Nghi được như ý liền đầy sức sống mà bò dậy, nhưng vẫn không quên chiếm thêm chút tiện nghi của bông hoa nhỏ nhà cô. Môi mỏng dán đến, nhiệt tình rải rác vô số nụ hôn lên khắp gương mặt nhỏ nhắn của Hà Nhật Hạ, sau đó mới thoả mãn nói:

"Chị xuống trước dọn hàng nha!"

Hà Nhật Hạ vừa giận vừa phải mỉm cười, từ bao giờ mà chị gái tổng tài kiêu ngạo họ Tạ kia lại có bộ dáng lấy lòng người khác như vậy?

Cô nhanh tay dọn chăn gối rồi vệ sinh cá nhân, và sẵn sáng bắt đầu một ngày cuối tuần bận rộn. Nhưng xuống đến cửa hàng một lúc rồi mà lại không thấy bóng dáng ai kia đâu.

"Bảo Ngọc, em thấy chị Đông Nghi đâu không?"

Tăng Bảo Ngọc đang si mê ăn bánh đúc nóng đến hai cánh môi bóng loáng liền vui vẻ:

"Lúc nãy chị Đông Nghi cùng em dọn hàng xong thì đi đâu đó với anh Ninh rồi ạ. Mà trước khi đi, chị ấy còn mua bánh đúc nóng cho chúng ta nữa, chị Hạ Hạ mau ăn đi, ngon lắm ạ."

"Ừ." Hà Nhật Hạ nhìn cô bé ăn đến sảng khoái mà bật cười.

Cô cũng cầm lên cốc đựng chuyên dụng bằng giấy có hoạ tiết bắt mắt, bên trong có bánh đúc quánh dẻo và thịt băm xào với nấm, mộc nhĩ băm nhỏ săn bóng còn nóng hổi bốc hơi, cùng với hành phi, rau mùi thái nhỏ, thêm một cái quẩy giòn cắt đoạn ngắn và nước mắm tỏi ớt thơm lừng.

"Rất ngon!" Cô ăn một thìa nhỏ, rất hợp khẩu vị. Bánh đúc nóng ở quán này cô cũng ăn vài lần rồi, hương vị lần nào cũng không hề thay đổi.

Nhưng mà anh của cô và Đông Nghi, không biết hai người này đang tính toán chuyện gì mà mới sáng ngày ra đã mất hút rồi.

Lúc này hai người vừa được bà chủ Hạ nhắc đến đang ngồi ở quán cà phê đối diện quảng trường.

Anh trai Hà Nhật Hạ, Hà Nhật Ninh cẩn thận nhìn ngó xung quanh rồi kín đáo đưa cho Tạ Đông Nghi một túi vải nhỏ bằng bàn tay:

"Em rể, em xem cái này của anh bây giờ có thể bán được bao nhiêu tiền?"