Sự khẳng định gián tiếp thế này làm chim nhỏ còn sướиɠ hơn là được khen trực tiếp.
Thẩm Chíp Chíp càng lúc càng phổng mũi ưỡn ngực, nghe Bùi Độ nói mà chỉ hận không thể hát vang một khúc ca ngợi sự thông minh của bản thân.
Nụ cười bên môi Bùi Độ càng sâu, đang định thừa thắng xông lên khen tiếp thì bị Tùy Tử Minh xen ngang.
"Hai người một kẻ nói tiếng người một kẻ nói tiếng chim, sao mà nói chuyện trôi chảy thế không biết..." Tùy Tử Minh chẳng có chút mắt nào, rất kiên cường lết người ra mép bàn, nhón lấy gói lá cây trên bàn lên định tham gia câu chuyện.
"Với cả, nãy giờ đệ đã muốn hỏi rồi, đây là cái gì thế?"
Ánh mắt Bùi Độ nhàn nhạt quét qua Tùy Tử Minh.
Tùy Tử Minh từ nhỏ đã bị "hố" quen, gáy lạnh toát, theo phản xạ nhìn về phía biểu ca nhà mình.
Bùi Độ: "Còn xuống giường đi lại được, xem ra vết thương không nặng lắm. Mai về phủ thì chú ý tĩnh dưỡng, năm ngày sau viết một bản tự kiểm điểm gửi qua đây."
Tùy Tử Minh vốn tưởng có thể ăn vạ ở phủ biểu ca mười bữa nửa tháng: "Hả? Về thì về, nhưng tự kiểm điểm thì thôi chứ... Á!"
Tùy Tử Minh bị cái mỏ nhọn của Thẩm Chíp Chíp mổ cho một cái hét toáng lên, buông lỏng cọng cỏ đang buộc dở gói lá trên tay ra.
Thẩm Chíp Chíp dang rộng hai cánh, khí thế hùng hổ đuổi theo cái tay "táy máy" của Tùy Tử Minh mổ liên tiếp mấy cái, mãi đến khi đuổi được cả hai tay của hắn ra khỏi mặt bàn mới hậm hực kêu to một tiếng "Chíp".
Bới cái gì mà bới!
Biết nó là cái gì không mà bới!
Cái tay sao mà nợ đòn thế không biết!
Ân công nói cấm có sai, có mấy người ra đường không mang não, ở nhà lại càng không có não!
"Có gì từ từ nói đừng có hung dữ thế chứ! Người còn chưa to bằng nắm tay ta mà hung hăng thấy sợ... Thôi thôi được rồi ta không nói nữa là được chứ gì!"
Tùy Tử Minh vội vàng giơ hai tay đầu hàng.
Thẩm Chíp Chíp chẳng thèm để ý đến hắn, quay người đi về phía gói lá cây. Dưới ánh mắt chăm chú của Bùi Độ, cậu cẩn thận dùng chân giữ cọng cỏ từ từ tháo ra, sau đó bóc từng lớp từng lớp lá cây, để lộ ra những chiếc lá được gấp theo chiều ngược lại ở trong cùng.
Thẩm Chíp Chíp giơ chân lên hướng về phía Bùi Độ: "Chíp!"
Bùi Độ suy nghĩ một thoáng, rồi đưa một bàn tay về phía Thẩm Chíp Chíp.
Thẩm Chíp Chíp xé vài mảnh lá ở lớp ngoài cùng, dùng chân lót rồi chà mạnh lên ngón tay Bùi Độ mấy cái, sau đó nghiêng đầu nhìn hắn như muốn hỏi đã hiểu chưa.
"Chíp chíp chíp, chíp chíp chíp chíp."
Là thế đấy, rồi làm thế này thế này này.
Màn trình diễn của Thẩm Chíp Chíp quá sinh động, không chỉ Bùi Độ vốn đã đoán được hiểu ra, mà ngay cả Tùy Tử Minh cũng vỡ lẽ.
"Được đấy Chíp Chíp! Ngươi dùng lá cây để lấy mẫu độc trên mũi tên à?"
Tay Tùy Tử Minh bất ngờ thò tới, vò đầu Thẩm Chíp Chíp túi bụi: "Nhưng sao ngươi không xé miếng vải mà lau? Lá cây lỡ bị rách thì sao, dù gì cũng bất tiện mà."
Thẩm Chíp Chíp bị vò đầu chạy trốn khắp mặt bàn, cuối cùng tìm được cơ hội chui tọt vào ống tay áo rộng của Bùi Độ, chỉ thò nửa cái đầu nhỏ ra ngoài, phẫn nộ chíp chíp vào mặt Tùy Tử Minh.
Ngươi thì hiểu cái gì!! Đồ ngốc!
"Mũi tên độc bị thu hồi, kẻ đứng sau để ý đến chất độc như vậy chắc chắn sẽ kiểm tra đầu mũi tên. Nếu dùng vải vóc cọ xát sẽ để lại sợi vải, bứt dây động rừng."
Bùi Độ che chở Thẩm Chíp Chíp khỏi ma trảo của Tùy Tử Minh, mở miệng giải thích.
"Khê Niên làm vậy không chỉ là nhanh trí mà còn suy xét chu toàn, đệ nên học tập nó đi."
Tùy Tử Minh bị động tác mạnh làm động tới vết thương, xuýt xoa một tiếng rồi trả lời kiểu tai này qua tai kia: "Rồi rồi, biết rồi, học tập Chíp Chíp nhà chúng ta chứ gì."
Bùi Độ nhìn những chiếc lá trải trên bàn: "Ta sẽ cho người đưa cái này tới chỗ Kim tiên sinh xem thử."
Nói xong chuyện trước mắt, Bùi Độ lại nhắc đến tin tức vừa nhận được: "Trong chiếc xe ngựa bị cướp chỉ có chưa đến một nửa số ngân lượng."
Rõ ràng sau chuyện này, Trấn Quốc Hầu dù có muốn chuyển nốt số bạc còn lại cũng sẽ không dùng cách này nữa.
Lần này, bọn họ đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng chuyện chịu thiệt là nhỏ, khoản thâm hụt quân lương mùa đông năm nay của quân Tham Lang mới là vấn đề lớn.
Ánh mắt Tùy Tử Minh trầm xuống, hắn mím môi: "Đệ biết rồi, đệ sẽ truyền tin về quân doanh bảo bên đó chuẩn bị sẵn sàng."
Hiện giờ chỉ có thể chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi tính cách khác thôi.
Bùi Độ gật đầu, giọng điệu thay đổi: "Về nhà nhớ tiếp đãi quý khách trong phủ cho chu đáo, đừng có đau buồn quá mức."
Tùy Tử Minh ngơ ngác: "Hả? Quý khách gì cơ?"
Vừa mới vỗ ngực nhận nợ thay Tùy Tử Minh, rồi để A Táp dẫn cả đàn chim sẻ đến định cư ở Tùy phủ, Thẩm Chíp Chíp liền đảo mắt nhìn đi chỗ khác. Đôi mắt cậu tròn xoe viết đầy vẻ vô tội, việc này không liên quan đến chim.
Kể ra thì cũng "quý" thật đấy.
Đến rồi là không đi nữa đâu, đời này qua đời khác sinh sôi nảy nở.
Là kiểu phải nuôi cả đời ấy.
Hy vọng Tùy Tử Minh có tiền.
Ừm... chắc là có đấy nhỉ?
Thẩm Chíp Chíp còn đang suy tính xem lát nữa có nên đi theo Tùy Tử Minh về Tùy phủ xem náo nhiệt hay không, thì nghe thấy Bùi Độ bồi thêm một câu: "Khê Niên, lúc nãy ta nói thật đấy. Bài sách luận của ngươi ta xem xong rồi, cả bài cảm nhận sau buổi học lần trước nữa, đúng là còn tồn tại một số vấn đề cần phải nói chuyện một chút."
"Không thể phụ lòng thiên tư của ngươi được."
Tùy Tử Minh mấy lần đến Bùi phủ, chưa từng bắt gặp cảnh chim nhỏ viết chữ lại càng hoang mang hơn.
Bài cảm nhận thì thôi đi, biểu ca còn bắt Chíp Chíp làm gì nữa?
Viết sách luận?
Với cái chân chim bé tí hin kia của Thẩm Chíp Chíp thì viết sách luận kiểu gì?
Thêm thời gian nữa, có khi nào bắt học đủ cầm kỳ thi họa, quân tử lục nghệ luôn không?
Chim ưng của võ tướng đúng là cần huấn luyện chiến đấu, huấn luyện nghe lệnh, nhưng Tùy Tử Minh đi khắp kinh thành cũng chưa từng nghe nhà nào nuôi chim lại bắt chim đọc sách viết văn cả.
Cùng lắm là dạy vẹt nói vài câu tiếng người thôi.
Cho dù Thẩm Chíp Chíp trước kia là người, nhưng bây giờ nó chỉ là một con chim thôi mà!
Thế này... có ổn không đấy?
Thẩm Chíp Chíp "có thiên tư" từ trong tay áo Bùi Độ rón rén chạy bước nhỏ ra ngoài, cố gắng trốn tránh viễn cảnh bị giáo viên phê bình bài tập trực tiếp, thậm chí có khả năng bị bắt học bổ túc một kèm một đầy đáng sợ.
Lúc trước cậu bị mấy lời của Bùi Độ bơm máu gà, hận không thể treo cổ lên xà nhà dùi mài kinh sử, nhưng giờ viết xong sách luận, đầu óc nguội lại rồi. Bản chất không phải "con nhà người ta" của Thẩm Chíp Chíp bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Bây giờ cậu chỉ là một con chim thôi mà!
Là chim cưng của quyền thần đương triều, là cục bông trong lòng bàn tay, chẳng cần thi Khoa cử làm quan cũng đã đứng giữa trung tâm cốt truyện rồi!
Ân công lại còn có thể giao tiếp không rào cản với cậu về cốt truyện nữa.
Vậy tại sao cậu còn phải bán mạng học hành làm gì?
Làm một con chim cá mặn thông minh mà lười biếng không sướиɠ sao!
Kết quả Thẩm Chíp Chíp vừa kẹp đuôi chạy được mấy bước, đã bị Bùi Độ tóm gọn lấy thân hình tròn vo, phát ra một tiếng kêu chíp tuyệt vọng.
Thẩm Chíp Chíp thút thít chíp chíp vài tiếng, ỉu xìu quay người lại.
Thôi được rồi.
Chim nhỏ chân chính là phải dám đối mặt với kiếp chim ngập trong bài vở.
Hu hu.