"Chíp chíp?"
Thẩm Chíp Chíp là một con chim có thắc mắc thì sẽ hỏi thẳng.
Tùy Tử Minh không thạo tiếng chim, quay sang nhìn Bùi Độ.
Thẩm Chíp Chíp đặt một chân lên quả táo, cũng quay sang nhìn Bùi Độ.
Bùi Độ ngẫm nghĩ một chút rồi nói với Thẩm Chíp Chíp: "Ngươi có múa may thì ta cũng không đoán được đâu."
Thẩm Chíp Chíp bất động, ngồi trên cao nhìn chằm chằm Bùi Độ.
Chim nhỏ vừa mới bị Bùi đại nhân thông minh tuyệt đỉnh bắt nạt xong, nên ít nhất trong ba ngày tới, chim nhỏ sẽ luôn nghi ngờ bất cứ lời nào thốt ra từ miệng hắn.
Bùi Độ khẽ thở dài đầy tiếc nuối, rồi quay sang phiên dịch cho Tùy Tử Minh: "Chíp Chíp hỏi đệ, áo giáp lưới ở đâu ra."
Tùy Tử Minh: "?"
Tùy Tử Minh cạn lời: "Câu hỏi này huynh cứ trả lời thẳng luôn không được à? Cứ phải qua miệng đệ một lượt làm gì?"
Bùi Độ cười như không cười: "Nó hỏi đệ chứ có hỏi ta đâu."
Tùy Tử Minh nhăn mặt.
Sao hắn cứ cảm thấy câu nói này có mùi "cà khịa" thế nhỉ?
Thẩm Chíp Chíp chẳng quan tâm xem ai trả lời, chim nhỏ bây giờ chỉ muốn có đáp án ngay và luôn!
"Chíp chíp chíp!"
Tùy Tử Minh đành tạm gác lại sự "cà khịa" của Bùi Độ ra sau đầu, mở miệng nói: "Cũng là chuyện mấy hôm trước thôi..."
...
Hôm đó Tùy Tử Minh đến đưa tin cho Bùi Độ, lúc chuẩn bị ra về thì bị Bùi Độ gọi giật lại.
Bùi Độ lấy từ ngăn bí mật trong thư phòng ra một chiếc áo giáp lưới đưa cho Tùy Tử Minh, dặn hắn mấy hôm nay ra ngoài phải mặc nó bên trong.
Tùy Tử Minh: "Hả?"
Hắn nhìn Bùi Độ rồi lại nhìn áo giáp trên tay Bùi Độ, mấp máy môi nửa ngày mới thốt nên lời.
"Thôi khỏi đi biểu ca, mặc cái thứ này đừng nói là ảnh hưởng đến việc đánh đấm, chứ bình thường đệ tỉ thí với người ta cũng đâu cần dùng đến..."
Tùy Tử Minh biết lai lịch chiếc áo giáp này.
Năm xưa Đại Chu khai quốc hoàng đế luận công ban thưởng, các lão thần đi theo đánh thiên hạ đều nhận được những vật phẩm truyền gia khác nhau.
Bùi Quốc công không phải là văn thần trói gà không chặt mà là một nho tướng từng cầm kiếm lên ngựa bình định giang sơn, vì thế vật được ban cho họ Bùi là một chiếc áo giáp lưới có chất liệu đặc biệt, mềm mại ôm sát người nhưng đao thương bất nhập.
Cây thương hồng anh gia truyền của họ Tùy cũng có lai lịch tương tự.
Chỉ tiếc là Bùi gia năm xưa phong uy danh quá lẫy lừng, Bùi Quốc công là người thông minh đã chọn cách rút lui khi đang ở đỉnh cao, con cháu đời sau dần chuyển từ võ tướng sang văn thần nên chiếc áo giáp này cũng bị phủ bụi đến nay.
Vật quan trọng như thế, phản ứng đầu tiên của Tùy Tử Minh đương nhiên là từ chối.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt không cho phép từ chối của Bùi Độ, lời chưa nói hết của hắn đành nghẹn lại.
Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu thực sự... chỉ thiếu mỗi chiếc áo giáp này thì sao?
Nếu hắn xảy ra chuyện, biểu ca...
Tùy Tử Minh im lặng hồi lâu, mím môi rồi cởϊ áσ ngoài ngay trước mặt Bùi Độ, mặc áo giáp lưới vào trong.
Và cũng chính nhờ chiếc áo giáp che chắn nơi hiểm yếu này, đã chặn đứng mũi tên độc, thay đổi hoàn toàn vận mệnh chết yểu của Tùy Tử Minh.
...
Thẩm Chíp Chíp nghe Tùy Tử Minh kể xong, ánh mắt không tự chủ được mà chuyển về phía Bùi Độ.
Một người một chim trao đổi ánh mắt, trong lòng đều hiểu rõ mà không cần nói ra.
Cục bông nhỏ bỗng nhiên thấy vui vẻ hẳn lên.
Đối với Thẩm Chíp Chíp, điều này không chỉ có nghĩa là cứu được cái tên xui xẻo Tùy Tử Minh, mà còn khiến cậu lần đầu tiên cảm nhận được sự nương tựa khi có người đồng hành, kề vai sát cánh chống lại định mệnh.
Chim nhỏ cúi đầu, miệng ngân nga hát chíp chíp chíp chíp, vui vẻ mổ thêm hai miếng táo to.
Tùy Tử Minh không nhận ra sự "ám muội" giữa Bùi Độ và Thẩm Chíp Chíp, tiếp tục nói: "Áo giáp lưới chắc ở trong tủ quần áo ấy, đệ cố tình nhét xuống dưới cùng rồi."
Bùi Độ đứng dậy đi tới trước tủ quần áo, lấy chiếc áo giáp mà Tùy Tử Minh đã thay ra đặt lên mặt bàn.
Thẩm Chíp Chíp cũng vì tò mò mà dang cánh bay xuống, đáp bên cạnh chiếc áo giáp, nghển cổ ngó trái ngó phải.
Tùy Tử Minh nằm sấp trên giường lầm bầm: "Hai người không thể dời cái bàn lại gần giường một chút cho đệ tham gia với được à?"
Bùi Độ làm như trong phòng không hề có người thứ hai, đầu kề đầu với Thẩm Chíp Chíp cùng nhau kiểm tra xem trên áo giáp có để lại dấu vết gì không.
Bùi Độ lót khăn tay nhẹ nhàng lật xem áo giáp, Thẩm Chíp Chíp ở bên cạnh dùng chân chim vẽ ra một hình dáng: "Chíp chíp."
Chính là chỗ này.
Chim nhỏ lúc đó tận mắt chứng kiến ở ngay bên cạnh, còn nhớ rõ vị trí mũi tên găm vào hơn cả chính chủ Tùy Tử Minh.
Bùi Độ dùng khăn tay lau kỹ bề mặt và các khe hở của áo giáp, nhưng rõ ràng trong trường hợp Tùy Tử Minh không thực sự bị trúng tên thì khả năng chất độc còn lưu lại trên áo giáp là cực kỳ thấp.
Thẩm Chíp Chíp biết Bùi Độ đang tìm cái gì, nhưng cậu không nói ngay mà ưỡn ngực đi đều bước trên mặt bàn, thỉnh thoảng lại liếc mắt ra hiệu cho Bùi Độ.
Nếu có vấn đề gì quan trọng muốn thỉnh giáo chim nhỏ thì chim nhỏ tâm trạng đang tốt, biết đâu sẽ trả lời cho đấy nhé.
Tuy Bùi Độ chưa mở gói lá cây kia ra, nhưng từ thời điểm Thẩm Chíp Chíp nhớ đến nó và điệu bộ tính trước kỹ càng của cục bông nhỏ, hắn không khó để đoán ra gói lá này có bảy phần là liên quan đến mũi tên độc.
Có điều vừa nãy hắn mới bắt nạt Thẩm Chíp Chíp xong, vẫn chưa dỗ dành được hoàn toàn, thời cơ này đúng là vừa khéo.
Thế là Bùi đại nhân hạ thấp giọng: "Những tên sát thủ bị bắt đều đã tự sát ngay lập tức, vài tên còn sống cũng không tra hỏi được gì, cho nên mũi tên độc này chính là manh mối quan trọng để chúng ta phá giải."
Thẩm Chíp Chíp gật đầu lia lịa, mắt sáng lấp lánh: "Chíp chíp!"
Đúng thế đúng thế, mũi tên độc quan trọng lắm đó!
Bùi Độ nói tiếp: "Kẻ đứng sau rất để tâm đến loại độc này. Lúc ta dẫn người tới, tên cầm đầu bỏ chạy không chút do dự nhưng vẫn không quên mang theo mũi tên độc, trong chuyện này chắc chắn còn có uẩn khúc khác."
Thẩm Chíp Chíp: "Chíp chíp chíp... Chíp chíp!"