Tùy Tử Minh và Thẩm Chíp Chíp được Bùi Độ tiễn ra khỏi thư phòng.
Hắn cúi đầu nhìn con chim nhỏ tràn đầy sức sống trong lòng bàn tay: "Ngươi chọc giận hắn à?"
Con chim đã nhiệt tình "ngủ cùng" cả đêm vừa kêu chíp chíp phản bác, vừa dùng cánh vỗ vỗ lên mu bàn tay Tùy Tử Minh, ý giục hắn mau ra cửa.
"Lát nữa hẵng đi... Ê này, đừng có nhảy lung tung! Lỡ rơi xuống ngươi lại không biết bay đâu đấy!"
Tùy Tử Minh vội giơ tay túm gọn Thẩm Chíp Chíp đang nhảy nhót lại: "Ta còn chưa ăn cơm đâu!"
Thẩm Chíp Chíp cố lách cái đầu nhỏ ra khỏi kẽ ngón tay cái và ngón trỏ của hắn: "Chíp chíp chíp."
Tùy Tử Minh rành rẽ đường đi lối lại trong phủ họ Bùi, một tay giữ chim, chân bước phăm phăm về phía nhà bếp: "Người thì có một mẩu mà cái mỏ cứ liến thoắng suốt. Cơ mà phàm nhân bọn ta đâu có hiểu tiếng gà con."
Thẩm Chíp Chíp: "Chíp chíp chíp!"
Ngươi gọi ai là gà con hả!
Tùy Tử Minh: "Chíp chíp chíp chíp chíp chíp chíp."
Thẩm Chíp Chíp siết chặt móng vuốt, há mỏ mổ vào tay hắn.
Nắm đấm cứng rồi nha!
Tùy Tử Minh nhanh tay lẹ mắt, nhét ngay một miếng thịt khô nhỏ vào mỏ cậu.
Thẩm Chíp Chíp khựng lại. Mùi thịt thơm phức đã lâu không gặp, khiến ánh mắt chim nhỏ bỗng chốc trở nên trong veo.
Miếng thịt khô dai nhách dắt răng với con người lại vừa vặn hoàn hảo với chim nhỏ, cậu lấy móng vuốt giữ chặt rồi xé ăn ngon lành. Chẳng thèm cãi nhau với Tùy Tử Minh nữa, Thẩm Chíp Chíp cúi đầu bận rộn xé thịt.
"Ngon chứ?" Tùy Tử Minh tung tẩy cái túi đựng thịt khô trên tay, nhướng mày đắc ý. "Ta đã dặn người ta cắt nhỏ ra đấy, vừa khít với cái mỏ chim của ngươi luôn."
Nói về nuôi chim thì hắn là dân trong nghề, biểu ca làm sao sánh được.
Xử lý một con gà con tính nóng như kem này, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.
Hừ hừ, con Chíp Chíp này đi chơi với hắn một chuyến, đảm bảo lúc về sẽ được dỗ cho đổi họ Tùy luôn.
Tùy Tử Minh đi như bay, ghé đầu vào cửa bếp cười nói chào hỏi đầu bếp quen, rồi gói ghém mấy cái bánh bao thịt mang đi luôn. Thấy hắn cứ thế đi thẳng ra cổng chính, Thẩm Chíp Chíp dừng xé thịt, vỗ vỗ cánh lên cổ tay hắn rồi chỉ về hướng vườn sau.
Tùy Tử Minh xoa mạnh đầu chim hai cái: "Chà, con gà con này, đó là hậu viện của biểu ca ta, muốn vào là vào được sao!"
Thẩm Chíp Chíp lườm hắn một cái.
Hậu viện cái gì chứ. Ai mà chẳng biết hậu viện của Bùi đại nhân vắng tanh như chùa bà đanh, nói đến chuyện ấm giường ấm chiếu ban đêm thì cũng có đấy... Chính là cái "cục" đang nằm trên tay Tùy Tử Minh đây này.
Tùy Tử Minh vốn chỉ định trêu chọc, thấy Thẩm Chíp Chíp có vẻ kiên quyết nên cũng chiều theo ý cậu.
Hắn vẫn còn nhớ rất rõ ánh mắt Bùi Độ nhìn hắn lúc đuổi cả người lẫn chim ra khỏi thư phòng. Dựa trên sự ăn ý bao năm nay của hai anh em, thì ý của biểu ca chắc chắn là bảo hắn nghe theo sự sai bảo của cục bông này, rồi lát nữa về báo cáo lại.
Tùy Tử Minh quá hiểu ông anh họ này rồi.
Hồi xưa lúc nhà họ Bùi chưa neo người, Bùi Độ chính là một "hỗn thế ma vương", chuyên dẫn Tùy Tử Minh nhỏ hơn vài tuổi đi phá làng phá xóm. Nhưng hễ gây họa là Bùi Độ lại trưng cái mặt bình thản ra đứng đó im thin thít, kết quả người bị mắng toàn là Tùy Tử Minh. Tâm cơ còn nhiều hơn tổ ong vò vẽ, đen tối vô cùng.
Bây giờ ra ngoài nghe người ta ca tụng Bùi Thủ phụ nào là ôn văn nho nhã, phong độ ngời ngời, quân tử khiêm tốn, tấm lòng rộng mở... Tùy Tử Minh chỉ muốn phì cười.
Bùi Độ là cái đồ thù dai nhớ lâu!
Hồi bé có đứa nhóc bên nhà ngoại cướp miếng bánh củ năng của hắn, còn chửi hắn không có mẹ.
Người lớn không để ý nên khuyên hòa giải, Bùi Độ cũng tỏ ra rất hiểu chuyện bảo không sao.
Kết quả nửa tháng sau đứa nhóc đó ăn kẹo sâu răng đau thấu trời xanh, phải uống liền ba thang thuốc hạ hỏa đắng nghét, khóc lóc om sòm cả ngày.
Tùy Tử Minh lúc đó nhìn Bùi Độ cẩn thận xếp mấy tờ giấy gói kẹo vào hộp nhỏ, mà chỉ thấy ê cả răng.
Mải suy nghĩ linh tinh, đến lúc Tùy Tử Minh hoàn hồn lại thì đã đứng bên bờ ao vườn sau, đang có cuộc gặp gỡ thân mật với một bầy chim sẻ ríu rít.
Tùy Tử Minh đúng là dân chơi chim thứ thiệt, nhưng hắn mê những loài dũng mãnh như Hải Đông Thanh để thỏa mãn sự lãng mạn của đàn ông, chứ không phải là... đám chim sẻ lít nhít chen chúc, kêu chiêm chϊếp đau cả đầu trước mặt này.
Hắn nghệch mặt ra nhìn Thẩm Chíp Chíp, rồi rút từ trong bao tay ra một mẩu thịt khô ăn dở.
Thẩm Chíp Chíp đang bận giải thích tình hình với các bạn chim, nghe thấy động tĩnh vội vàng giơ cánh ngăn lại, dùng móng vuốt đẩy miếng thịt nhét trở vào bao tay hắn.
Lấy ra làm gì!
Sao mà kém tinh tế thế không biết!
Đông chim thế này mà lôi thịt ra bây giờ thì lát nữa cậu lấy gì làm phần thưởng khích lệ tinh thần anh em?
Đầu óc Tùy Tử Minh ong ong vì tiếng chim sẻ kêu.
Sau khi thương lượng xong xuôi với quân đoàn chim sẻ, Thẩm Chíp Chíp hài lòng nhảy lên vai Tùy Tử Minh, phất cánh ra hiệu xuất phát. Đám chim sẻ đã nhận lời hứa trả công của cậu cũng đồng loạt cất cánh, đậu trên ngọn cây, bờ tường, hướng mắt nhìn về phía cậu.
Tùy Tử Minh nhìn cái cảnh tượng "một tiếng hô, trăm tiếng ứng" này, bỗng bật cười: "Được lắm, ta còn chưa làm đại tướng quân mà đã thành thú cưỡi cho đại tướng quân Chim rồi."
Thẩm Chíp Chíp ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh: "Chíp!"
Biết điều là tốt!
Phủ họ Bùi trước kia treo biển phủ Quốc công. Theo lý thì Bùi Độ thừa kế tước vị nên không cần đổi biển, nhưng hắn kiên quyết tháo xuống đưa vào từ đường, bên ngoài chỉ treo hai chữ Bùi phủ đơn giản.
Tuy phủ Trấn Quốc Hầu giờ đã suy tàn, nhưng nhờ công lao tổ tiên để lại nên hai dinh thự cũng không cách nhau xa lắm, chỉ cách có hai con phố. Có điều Thẩm Chíp Chíp thực sự không nhớ đường đến phủ Trấn Quốc Hầu, nên cậu quyết định để lũ chim nhớ mặt cái tên xui xẻo Tùy Tử Minh này trước đã.
Cậu gọi vài con chim sẻ đậu lên người Tùy Tử Minh.
[Đây là người ta muốn nhờ các ngươi để mắt tới. Nếu hắn đi ra khu rừng bên ngoài thì bay về báo cho ta ngay nhé.]