Chương 25: Chim nhỏ biếи ŧɦái

Bùi Độ cẩn thận đặt con chim nhỏ nằm cạnh bên gối.

Nhớ lại tai nạn trượt chân lần trước, Thẩm Chíp Chíp dậm chân thử lên gối vài cái rồi chuyển ánh mắt về phía ngực Bùi Độ.

Lần này cậu muốn vào giấc mơ để tìm kiếm manh mối về cái chết của Tùy Tử Minh. Biết đâu lại tức điên lên lần nữa, lỡ tay (chân) đánh ân nhân giữa đêm thì thất lễ lắm.

Thế là Thẩm Chíp Chíp ngại ngùng kêu một tiếng, lấy chóp cánh chỉ vào ngực Bùi Độ.

Bùi Độ thở dài: "Ta sẽ đè vào ngươi mất."

Thẩm Chíp Chíp lắc đầu nguầy nguậy, tiếng kêu chứa chan sự tin tưởng tuyệt đối vào nết ngủ của Bùi Độ.

Nói thật thì Bùi Độ lúc tỉnh đoan trang mẫu mực như đúc ra từ khuôn của thế gia công tử, còn lúc ngủ thì hắn đích thị là một bức tượng ngọc tĩnh lặng, đến sợi tóc cũng chẳng buồn nhúc nhích.

Đêm qua lúc nằm canh Bùi Độ ngủ, Thẩm Chíp Chíp đã phải cảm thán rồi. Cứ tưởng hắn ngủ không sâu, ai ngờ đợi mãi mà hơi thở vẫn đều đều, tư thế nằm ngửa duy trì từ đầu đến cuối không xê dịch dù chỉ một ly.

Mà nói lý lẽ với Thẩm Chíp Chíp là vô ích, vì chim nhỏ chỉ nghe những gì mình thích nghe thôi.

Thấy Bùi Độ chần chừ mãi không ừ, cậu dứt khoát tiền trảm hậu tấu. Thẩm Chíp Chíp nhẹ nhàng nhảy lên vai Bùi Độ, men theo lớp áσ ɭóŧ đi tới trước ngực hắn rồi dùng đầu đẩy mép chăn chui tọt vào trong.

Bùi Độ: "..."

Nghĩ đến việc đêm nay cố tình không đốt hương an thần, Bùi Độ do dự một lát rồi lại lần nữa thỏa hiệp với sự thân mật của cục bông này.

Không thỏa hiệp thì chẳng lẽ nửa đêm nửa hôm, lại đi rượt bắt chim trên giường sao?

Bùi Độ chỉ thấy đau đầu.

Thẩm Chíp Chíp nằm sấp trên ngực Bùi Độ lắng nghe nhịp tim hắn đập và cảm nhận được mép chăn trên đầu đã được nhấc nhẹ lên cho cậu dễ thở. Biết Bùi Độ đã ngầm đồng ý, cậu vui vẻ kêu khẽ một tiếng.

Bùi Độ không đáp lại, nhưng giữa đôi lông mày hiện lên nét bất lực thoáng qua.

Được nằm trên ngực Bùi Độ, đắp chung một tấm chăn với hắn mang lại cảm giác ấm áp hoàn toàn khác biệt so với nằm cạnh gối. Sướиɠ đến mức từng cọng lông đuôi của Thẩm Chíp Chíp cũng duỗi ra đầy thư thái.

Nhưng ủ ê cả buổi mà cơn buồn ngủ vẫn chẳng thấy đâu, hai mắt cậu cứ mở thao láo tỉnh như sáo.

Kỳ lạ thật.

Hôm nay cậu vừa viết một đoạn sách luận mỏi nhừ cả chân, đáng lẽ phải buồn ngủ díu mắt mới đúng chứ!

Hơn nữa tối qua vừa dính vào người Bùi Độ là cậu ngủ lăn quay ngay lập tức, như bị bỏ thuốc mê cơ mà.

Nghĩ đến đây, Thẩm Chíp Chíp ngẩng đầu nhìn Bùi Độ. Hắn dường như cũng ngủ không yên với đôi mày cau lại, cơ thể thậm chí còn căng cứng hơn cả lúc mới nằm xuống.

Thẩm Chíp Chíp vươn cổ, áp má vào lớp áσ ɭóŧ mềm mại của Bùi Độ, suy ngẫm xem đêm nay và đêm qua khác nhau chỗ nào.

Giường vẫn là giường đó, người vẫn là người đó, chim cũng không bị đánh tráo... Khoan đã.

Mắt Thẩm Chíp Chíp sáng lên, cậu ngẩng phắt đầu dậy.

Đêm nay... chim... chưa... dính... da thịt... Bùi Độ!

Tự tin đã tìm ra nguyên nhân, Thẩm Chíp Chíp liền rón rén di chuyển chân rồi nhích từng chút một về phía cổ áo Bùi Độ. Thấy hắn vẫn chưa tỉnh, cậu đánh bạo chui thẳng vào trong vạt áo.

Thơm quá.

Bên trong lớp áσ ɭóŧ tràn ngập hơi thở của Bùi Độ.

Không còn mùi hương liệu trên áo ngoài, mùi thảo dược thoang thoảng quen thuộc bỗng trở nên rõ rệt.

Thơm đến mức khiến chim nhỏ say đắm!

Thẩm Chíp Chíp không kìm được hít một hơi thật sâu.

Làm xong hành động đó, cậu mới giật mình nhận ra mình biếи ŧɦái không khác gì kẻ trộm hương.

Thẩm Chíp Chíp chép miệng chột dạ, áp đầu nhỏ lên làn da ấm áp trước ngực Bùi Độ rồi nhắm mắt lại.

Lần này Thẩm Chíp Chíp trong mơ chưa kịp mở mắt đã thấy ngực nặng trĩu như đá đè, khiến hơi thở trở nên khó nhọc.

"Đỡ hơn chút nào chưa Chíp Chíp? Ngoan, phải uống thuốc đúng giờ nhé."

Giọng nói dịu dàng vang bên tai, cậu cảm nhận được bàn tay ai đó vuốt ve má mình đầy xót xa.

"Con không sao đâu, mẫu thân cứ đi làm đi, chưởng quầy chắc đang đợi ở tiền viện rồi."

Thẩm Chíp Chíp mở miệng, phát ra giọng nói non nớt của một đứa trẻ.

"Được rồi, bên ngoài nắng to lắm, chiều nay đừng ra ngoài nhé, ngủ một giấc đi con."

Giọng người phụ nữ không thuộc kiểu yểu điệu thục nữ mà ngược lại, từng chữ thốt ra đều gãy gọn dứt khoát, âm cuối hơi trầm xuống mang theo sự tự tin kiên định của người làm ăn lâu năm.

"Vâng ạ! Chíp Chíp biết rồi!"

Thẩm Chíp Chíp lưu luyến nhìn theo bóng lưng người phụ nữ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp xen lẫn chua xót.

Mẹ vừa đi khỏi, cậu bé lập tức tung chăn nhảy xuống giường.

Nhưng vì cử động quá mạnh, hơi thở không thông khiến cậu phải bám vào thành giường ho sù sụ một tràng.

Bất đắc dĩ phải làm chậm lại, cậu bé thở dài như ông cụ non rồi chui tọt vào gầm giường, lôi từ khe gỗ ra một gói nhỏ bọc giấy dầu kín mít.

Đó là một cuộn lụa trắng cũng được bọc kỹ bằng vải dầu. Trên lụa vẽ chi chít những chấm mực và vạch ngang, nhìn qua cứ tưởng tranh vẽ bậy của trẻ con lúc buồn chán.

Khác với thói quen viết dọc đọc dọc thời bấy giờ, vừa nhìn thấy tấm lụa, Thẩm Chíp Chíp đã biết ngay những ký hiệu này phải đọc theo hàng ngang.

Cậu bé đặt cuộn lụa lên giường, rồi đi tới chậu đồng rửa sạch bụi bẩn dính trên tay lúc nãy.

Hình ảnh phản chiếu trong nước cho Thẩm Chíp Chíp thấy dung mạo của cậu bé.

Tuy ngũ quan hoàn toàn khác với thiếu niên trong giấc mơ trước, nhưng Thẩm Chíp Chíp biết chắc chắn đây cũng là Thẩm Khê Niên.

Thẩm Khê Niên lau khô tay, quay lại ngồi lên bục chân giường rồi mở cuộn lụa ra. Lúc này Thẩm Chíp Chíp mới thực sự nhìn rõ nội dung bên trên.

Thẩm Khê Niên là người xuyên không. Kiếp trước cậu là sinh viên năm hai, về quê nghỉ hè thì trượt chân ngã xuống ao chết đuối. Tỉnh dậy đã thấy mình xuyên vào cuốn tiểu thuyết nam tần Long Ngạo Thiên hậu cung sảng văn vừa mới đọc xong.

Người ngoài chỉ nghĩ Thẩm Khê Niên ốm yếu bẩm sinh, nhưng tự cậu biết rõ bởi là kẻ ngoại lai mang theo ký ức nên mới luôn bị thế giới này bài xích.

Càng tiếp xúc với nhiều người ở thế giới này, sự bài xích càng mạnh, cơ thể càng suy nhược.

Trong vô thức, Thẩm Khê Niên hiểu rằng chỉ cần cậu chịu quên đi ký ức kiếp trước, quên đi cuốn tiểu thuyết tiên tri kia, cậu sẽ có thể sống khỏe mạnh như một người bình thường.

Nhưng Thẩm Khê Niên không dám quên.

Kiếp trước là trẻ mồ côi không nơi nương tựa còn kiếp này, mỗi khi cậu giãy giụa bên bờ vực cái chết đều là mẹ Tạ Kinh Đường kéo cậu trở về rồi dùng yêu thương che chở nuôi cậu lớn lên.

Thế nhưng trong nguyên tác, tất cả tâm huyết và gia sản của mẹ Tạ Kinh Đường chỉ là bàn đạp, là kim chỉ nam để nam chính Long Ngạo Thiên nhặt được dễ dàng. Còn mẹ cậu lại phải chết oan uổng vì tư dục tranh quyền đoạt lợi của những kẻ bề trên.

Thẩm Khê Niên biết rõ tất cả, đã thử mọi cách nhưng không tài nào báo trước được tình tiết trong sách cho mẹ biết.

Vì vậy Thẩm Khê Niên thà sống ốm yếu, sống tách biệt với thế giới chứ quyết không chịu quên đi những ký ức ấy.

Như chờ đợi đồng hồ cát chảy hết, cậu nơm nớp lo sợ đếm ngược đến năm Tạ Kinh Đường phải chết theo cốt truyện.

Năm Thẩm Khê Niên mười lăm tuổi.

Nhưng Thẩm Khê Niên hiểu rõ, có quá nhiều đôi mắt đang rình rập Tạ Kinh Đường. Giúp bà tránh được cái chết tạm thời chỉ là thành công bước đầu. Muốn thực sự thay đổi cốt truyện, cậu buộc phải đến kinh thành.

Chỉ khi đặt chân đến trung tâm quyền lực, nơi cốt truyện chính diễn ra, cậu mới có cơ hội tác động và thay đổi tận gốc kết cục của những nhân vật này.

Trấn Quốc Hầu phủ không thể trông cậy được, muốn leo cao, Thẩm Khê Niên chỉ còn con đường khoa cử.

Vậy nên cậu liều mạng đọc sách, muốn tham gia khoa cử sớm nhất có thể để bước vào quan trường, không bỏ lỡ những tình tiết then chốt và nhân vật quan trọng.

"Nếu không phải trước khi xuyên qua, câu lạc bộ trinh thám đang nghiên cứu mã Morse thì chưa chắc mình đã nhớ được..."

Thẩm Khê Niên gãi đầu, lôi từ trong gói nhỏ ra một cây bút trúc bé bằng bàn tay.

"Ký ức ngày càng mờ nhạt rồi, không được, phải cố nhớ xem lần trước ghi đến đâu..."

Cây bút trúc trong tay Thẩm Khê Niên rất đặc biệt. Đầu bút làm bằng lông thú cứng hơn bút lông thường, cán bút là ống trúc rỗng ruột có đυ.c lỗ nhỏ ở chỗ nối với ngòi bút.

Bên trong cán bút chứa một thỏi mực nhỏ, khi dùng chỉ cần nhỏ nước vào rồi lắc nhẹ, mực sẽ thấm dần xuống ngòi bút.

Đây là cây bút máy sơ khai do chính tay Tạ Kinh Đường làm theo mô tả của con trai.

Mượn đôi mắt của Thẩm Khê Niên trong mơ, Thẩm Chíp Chíp nhanh chóng tìm thấy cái tên Tùy Tử Minh trên tấm lụa chi chít ký hiệu.