Một người một chim ngồi trong nhã gian, người uống trà trầm tư, chim mổ hết hạt dẻ sang mổ kẹo hồ lô, cứ thế tiêu tốn hơn nửa canh giờ.
Trời nhá nhem tối, Thẩm Chíp Chíp ăn no uống đủ cũng nguôi ngoai cơn giận. Cậu lau sạch chân và cánh vào khăn tay rồi chủ động nhảy lên vai Bùi Độ.
Bùi Độ vừa bước ra khỏi tửu lâu được một đoạn, thì con chim trên vai bỗng trở nên kích động.
Thẩm Chíp Chíp vốn thông minh hiểu chuyện nay lại cắn chặt cổ áo Bùi Độ, ra sức kéo về phía một cửa tiệm ở góc đường đối diện.
Thậm chí khi trượt chân ngã khỏi vai Bùi Độ, cậu vẫn dùng móng bám chặt lấy vạt áo hắn, cố đu người về hướng cửa tiệm kia.
Nếu biết bay thì chắc chắn cậu đã lao thẳng vào đó rồi.
Bùi Độ nhanh tay đỡ lấy con chim đang mất kiểm soát, nghiêm giọng hỏi: "Thấy cái gì?"
"Chíp chíp chíp chíp!"
Thẩm Chíp Chíp dùng cả người lẫn đuôi chỉ về phía cửa tiệm đối diện, nằng nặc đòi Bùi Độ đưa sang.
Ký ức của Thẩm Chíp Chíp rất mơ hồ nên dù biết mình từng là Thẩm Khê Niên, cậu cũng không có cảm giác thân thuộc với cái tên này.
Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy cửa tiệm kia, ký ức về việc Thẩm Khê Niên từng bước vào đó bỗng ùa về rõ mồn một.
Gần như theo bản năng, Thẩm Chíp Chíp nhận ra mình phải đưa Bùi Độ vào đó bằng được.
Bùi Độ nhìn cửa tiệm bình thường chẳng có gì đặc sắc ở góc đường.
Hắn không bước sang ngay mà nghiêng đầu nhìn Thẩm Chíp Chíp bằng ánh mắt dò xét, bình tĩnh đến mức lạnh lùng.
Không sắc bén, nhưng sâu thẳm.
Thẩm Chíp Chíp ngẩng đầu, trong mắt không còn vẻ làm nũng thường ngày mà tràn đầy sự cầu khẩn.
Màn đối mắt chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, Bùi Độ thu chim vào tay áo rồi bước sang đường.
"Tiệm mới nhập hàng về chưa kịp dọn dẹp, quý khách muốn xem gì?"
Chưởng quầy đang bận rộn sau quầy thấy khách vào, liền buông sổ sách bàn tính xuống đon đả chào mời.
Bùi Độ gật đầu: "Chưởng quầy cứ tự nhiên, không cần tiếp đón."
"Cái này..."
Chưởng quầy hơi chần chừ nhưng bắt gặp ánh mắt thản nhiên của Bùi Độ, liền lập tức đổi giọng: "Được ạ! Có gì ngài cứ gọi tiểu nhân!"
Đây là một tiệm đồ gỗ, trên kệ bày đủ loại điêu khắc tinh xảo, không khí thoang thoảng mùi gỗ thơm.
Từ biển hiệu đến bài trí bên trong đều không có gì đặc biệt.
Nhưng thực chất đây là một trạm trung chuyển tình báo của Bùi Độ tại kinh thành. Tin tức từ khắp nơi được giấu trong tượng gỗ hoặc khắc vào mặt trong đồ vật, vận chuyển qua lại dưới lốt hàng hóa buôn bán.
Giữa bao nhiêu cửa tiệm ở Tây Thị, con chim này lại nhắm trúng ngay chỗ này.
Thẩm Chíp Chíp đứng trên tay Bùi Độ, đầu xoay trái xoay phải như đang xem xét kỹ lưỡng từng món đồ trên kệ.
Chỗ nào nhìn không rõ, cậu lại vỗ cánh vào tay Bùi Độ, dùng chóp cánh chỉ hướng muốn đến.
Bùi Độ cũng chiều theo ý chim, cánh chỉ đâu thì đi đó.
"Chíp! Chíp chíp chíp!"
Mắt Thẩm Chíp Chíp sáng rực lên. Vì quá vội vàng nên cậu vùng thoát khỏi tay Bùi Độ, vỗ cánh lao về phía một ngăn kệ.
Mang tiếng là bay nhưng thực chất chỉ là dang cánh nhảy lên rồi liệng theo gió.
Tiếp đất hơi lệch, Thẩm Chíp Chíp suýt ngã khỏi mép kệ nhưng may mắn dùng móng bám được vào dây treo thẻ bài gỗ, đu đưa vài cái rồi quăng mình vào đúng ngăn mục tiêu.
Bùi Độ thu tay lại, nhìn chăm chú vào món đồ mà con sẻ nhỏ đang ôm ấp cọ nhiệt tình.
Chưởng quầy thấy vậy liền nhanh nhảu giới thiệu: "Chim quý của khách quan khéo chọn thật! Đây là hàng tuyển từ Giang Nam, nửa năm trước ta thu mua lại của một sĩ tử. Gỗ sưa kết hợp với hạt bàn tính bằng ngà voi, chế tác cực kỳ tinh xảo và cầu kỳ đấy ạ!"
Thẩm Chíp Chíp nằm bò trên chiếc bàn tính vốn thuộc về Thẩm Khê Niên, dang rộng cánh, mắt long lanh nhìn Bùi Độ: "Chíp... chíp chíp..."
Thế là âm thanh trầm bổng nịnh nọt kia lại được dịp tái xuất giang hồ.
Bùi Độ đã phải trả giá bằng kẹo hồ lô và hạt dẻ nên giờ có thêm kháng tính, hắn nhìn bàn tính rồi nhìn chim: "Đây là hàng tuyển Giang Nam đấy."
"Chíp chíp, chíp."
Tiếng kêu của Thẩm Chíp Chíp nghe hơi chột dạ.
Là một con chim ăn bám, được ăn kẹo ăn hạt dẻ là quá rồi, giờ còn bắt người ta bỏ tiền mua bàn tính thì đúng là hơi quá đáng.
Nhưng chim muốn có nó, hu hu.
Thẩm Chíp Chíp lăn một vòng trên bàn tính, hận không thể dọn nhà lên đó ở luôn.
"Chíp... chíp..."
Cầu xin ngài đó, mua cho chim cái bàn tính đi mà.
Chỉ cái này thôi...
Bùi Độ: "Mua cũng được."
"Chíp!" Thẩm Chíp Chíp lập tức phấn chấn, chân bám vào hạt bàn tính ngà voi trắng muốt nhảy tưng tưng.
"Nhưng ngươi phải viết cho ta một bài sách luận." Bùi Độ nói tỉnh bơ như thể đang ra một yêu cầu bình thường: "Đề bài do ta ra."
Con chim trên bàn tính cứng đờ.
Chưởng quầy đứng bên cạnh nghe mà nghi ngờ nhân sinh, nhìn Bùi Độ bằng ánh mắt kinh dị.
Rõ ràng đang nghi ngờ vị khách quý tộc này đầu óc có vấn đề.
Thẩm Chíp Chíp: "Chíp?"
Cậu run rẩy giơ chóp cánh lên đầy khó khăn.
"Ừ, một bài."
Lúc đàm phán, Bùi Độ lại chuyển sang chế độ hiểu tiếng chim như thần.
"Một bài sách luận đổi lấy cái bàn tính này, ta nói lời giữ lời."
Thẩm Chíp Chíp hít sâu một hơi, nghĩ đến độ dài của bài sách luận mà đau lòng vuốt ve cái bàn tính dưới chân.
Huhu, vì em mà chim nhỏ phải hy sinh lớn quá.
Hạ quyết tâm, Thẩm Chíp Chíp chìa một bên cánh ra trước mặt Bùi Độ, vẻ mặt kiên định như sắp lên đoạn đầu đài.
Bùi Độ ban đầu không hiểu, thấy chim nhỏ cứ lấy mỏ chỉ vào tay mình mới ngập ngừng đưa tay ra, chạm nhẹ ngón tay vào chóp cánh của cậu.
Thẩm Chíp Chíp: "Chíp!"
Giao kèo thành lập. Chim nhỏ quay sang ôm bàn tính hôn hít thắm thiết.
Bùi Độ bị vứt qua một bên, nghĩ đến bài sách luận sắp có trong tay liền ung dung đi trả tiền.
...
Về đến Bùi phủ, Bùi Độ ra tiền viện xử lý công vụ, còn Thẩm Chíp Chíp cùng cái bàn tính sống chết không buông được đưa về hậu viện.
Thẩm Chíp Chíp biết đây là bàn tính của Thẩm Khê Niên.
Hơn nữa, nó còn là vật mà mẹ Thẩm Khê Niên tốn bao công sức đặt làm riêng cho con trai.
Vậy nên cậu không hiểu tại sao đích tử Hầu phủ không lo cơm áo như Thẩm Khê Niên, lại đem bán vật quan trọng thế này cho tiệm đồ gỗ.
Thẩm Chíp Chíp nhảy quanh bàn tính một vòng rồi nhảy lên trên, dùng móng gạt gạt từng hạt bàn tính trắng muốt.
"Cạch... cạch."
Hửm?
Chân cậu khựng lại trên một hạt bàn tính, gạt nhẹ nó xuống một chút.
Như phát hiện ra điều gì, Thẩm Chíp Chíp nhảy sang mép trái, chăm chú kiểm tra phần tiếp giáp giữa hạt bàn tính và khung gỗ.
Khác với loại bàn tính thông thường được mài nhẵn thín để gạt cho trơn, thanh xỏ hạt của chiếc bàn tính này lại khắc chi chít những vạch ngang và chấm tròn nhỏ li ti.
Nhìn qua thì tưởng là vân gỗ hoặc hoa văn trang trí ngẫu nhiên tạo nên vẻ đẹp kỳ lạ.
Nhưng Thẩm Chíp Chíp lại thấy nó quen mắt vô cùng.
Cực kỳ đáng ngờ.
Loay hoay một hồi, trong đầu Thẩm Chíp Chíp chợt lóe lên một ý nghĩ. Cậu thử gạt hạt bàn tính theo ngày sinh của Thẩm Khê Niên.
Các chấm và vạch kết hợp lại hiện ra trước mắt chim nhỏ.
[Đừng nghi ngờ, ngươi chính là Thẩm Khê Niên.]
Thẩm Chíp Chíp ngẩn người, chớp chớp mắt đầy chậm chạp.
Cậu hưng phấn thử tiếp ngày sinh của mẹ Thẩm Khê Niên, ngày thi Hương, và cả ngày được Bùi Độ vớt lên từ dưới nước.
[Muốn khôi phục ký ức...]
[Thì đi ngủ với Bùi Độ.]
Hả?
Cái... cái quái gì cơ?!
Thẩm Chíp Chíp ngửa đầu ra sau, đồng tử chấn động dữ dội.
Cậu không tin nổi nhảy tưng tưng trên bàn, tiếp tục gạt bàn tính, không cam lòng muốn tìm thêm manh mối khác.
Một tuần trà sau, Thẩm Chíp Chíp thử hết mọi ngày tháng trong ký ức, cuối cùng ghép được thêm một câu:
[Nhớ kỹ, phải ngủ sát vào nhau.]
Thẩm Chíp Chíp: "?"
Xong việc, Bùi Độ trở về hậu viện thì thấy từ xa có một cục bông đuôi dài.
Một cục bông đang tắm.