Chương 55

Nữ tử làm bộ nghi hoặc, khẽ hỏi, Tạ Ngọc Chiếu dường như không có việc gì mà chỉ nhìn nàng một cái. Khương Diệc Đường bị ánh mắt ấy nhìn đến mơ màng hồ đồ, không hiểu vì sao Tạ Ngọc Chiếu lại nhìn mình như thế — lẽ nào lời nàng hỏi có gì sai sao?

Cuối cùng vì cảm thấy chột dạ, Khương Diệc Đường cúi thấp đầu, không dám đối diện ánh mắt của Tạ Ngọc Chiếu.

Tạ Ngọc Chiếu bỗng nhiên khẽ cong khoé môi, gật đầu, thuận theo ý nàng.

Khương Diệc Đường cứ thấy dường như có chỗ nào không đúng, nhưng lại không nói ra được, đành buồn bực mà theo Tạ Ngọc Chiếu đi vào Tư Thậm Uyển.

Vừa bước vào, trước mắt chính là núi giả được xây bằng đá, vòng qua núi giả là một hồ nước nhỏ. Sân chiếm diện tích rất lớn, có thể so được với hai Tụng Án Uyển cộng lại. Dựa về hướng nam, còn có một vườn hoa được quây lại, bên trong trồng rất nhiều loại hoa, nổi bật là một cây ngọc lan thanh nhã đứng sừng sững. Một hành lang dài nối liền từ gian phòng đến cửa sân, có mái che nắng mưa, mái ngói lưu ly dưới ánh dương càng thêm lấp lánh rực rỡ.

So với lần đầu gặp kiếp trước, gần như không có gì khác biệt.

Khương Diệc Đường liếc mắt một vòng, dư quang thoáng nhìn tóc đen rủ trên vai, tâm tư liền chẳng còn đặt ở Tư Thậm Uyển nữa. Nàng kéo nhẹ tay áo Tạ Ngọc Chiếu, thấp giọng nhắc:

“Trang điểm.”

Hắn đã hứa với nàng.

Tạ Ngọc Chiếu không quên, liền quay đầu dặn Tùng Linh: “Đi gọi Đồng Dung đến.”

Tùng Linh có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng trong dự liệu.

Đồng Dung là cung nữ mà lần này điện hạ đặc biệt mang ra cung. Nàng vốn không có gì đặc biệt, nhưng phải nói, nàng từng làm việc ở Thượng Phục Ty, chuyên phụ trách việc phục sức cho hậu cung, kỹ nghệ trang điểm đương nhiên không cần nhiều lời.

Lúc đầu Tùng Linh còn buồn bực, không hiểu vì sao điện hạ lại mang một cung nữ như vậy ra ngoài, giờ phút này mới dần hiểu rõ — căn bản là chuẩn bị cho Khương cô nương.

Trên đường, Tùng Linh lơ đãng nhắc nhở vài câu.

Đồng Dung nghe xong, kinh ngạc, nghiêng đầu tò mò hỏi: “Điện hạ mang nô tỳ ra cung, chỉ vì một cô nương?”

Tùng Linh liếc nàng một cái: “Bớt tò mò đi, hảo hảo biểu hiện, thật khó mới được ra đây, đừng để bị đưa về lại.”

Đồng Dung nghe vậy liền cúi người thật sâu: “Nô tỳ hiểu.”

Tùng Linh dẫn Đồng Dung đến Tư Thậm Uyển, lúc ấy Khương Diệc Đường đang ngồi trước gương đồng, đã tháo hết bộ diêu cùng ngọc trâm, tóc đen buông xõa trên vai ngọc, cúi đầu nhìn thoáng qua bàn trang điểm bày đầy trâm ngọc, lại càng cúi thấp đầu thêm một phần.

Thanh Túc đứng một bên, mặt đỏ bừng, không dám ngẩng đầu.

Nàng nào dám ngờ, mình tỉ mỉ chọn lựa giúp cô nương trang điểm, lại hoá ra không thích hợp?

Thanh Túc và cô nương tuổi tác xấp xỉ, chưa từng bước chân ra ngoài phủ, chỉ nghĩ quý giá nhất chính là tốt nhất, nào biết lại thành “khéo quá hoá vụng”?

Đồng Dung tiến vào, cung kính khom người hành lễ, ngẩng đầu liếc trộm, liền kinh ngạc phát hiện — điện hạ của mình vậy mà đang cúi người dỗ dành một tiểu cô nương.

Đúng là một tiểu cô nương, đôi mắt hạnh còn hồng hồng, tựa như vừa khóc xong, gương mặt phấn nộn non nớt, làm sao trang điểm đi chăng nữa cũng không xoá nổi nét trẻ con ấy.

Khương Diệc Đường liếc nhìn, nhận ra Đồng Dung.

Kiếp trước, Đồng Dung vẫn luôn phụ trách trang điểm cho nàng, tay nghề khéo léo, thậm chí từng dạy Thanh Túc vài chiêu.

Ánh mắt nàng lập tức sáng lên, ngồi thẳng người, không còn e dè nữa, nàng đẩy Tạ Ngọc Chiếu ra:

“Ngươi mau tránh ra, để nàng lại đây.”

Tạ Ngọc Chiếu hơi khựng lại, nữ tử kia căn bản không liếc nhìn hắn lấy một lần, chỉ một lòng quay sang nhìn Đồng Dung. Trong tay áo, ngón tay hắn khẽ siết, thoáng chốc như không có chuyện gì, lùi lại một bước.

Tùng Linh quay đầu đi, làm bộ như chưa nhìn thấy gì.

Đồng Dung rất nhanh hiểu ý, trong phòng trang sức, trâm ngọc không thiếu thứ gì. Chỉ sau một khắc, gương đồng phản chiếu bóng hình một nữ tử tóc đen được búi gọn, không còn đeo nặng trĩu trang sức, chỉ một cây ngọc trâm, hai bên búi tóc cài thêm hai đoá hoa thắng, xinh xắn như một cành ngọc lan hé nở.

Gương đồng phản chiếu tiểu cô nương khẽ mỉm cười, nàng theo bản năng tìm kiếm Tạ Ngọc Chiếu, ngẩng khuôn mặt trắng trẻo:

“Đẹp không?”

Nàng hoàn toàn không để tâm chuyện vừa rồi đã đẩy Tạ Ngọc Chiếu ra ngoài.

Tạ Ngọc Chiếu nheo mắt, đáp:

“Đẹp.”