Chương 53

Trọng sinh về đời này, đây là lần đầu tiên nàng bước vào Thái Tử phủ. Trong mắt nàng, hôm nay là lần hẹn hò đầu tiên của bọn họ. Nàng chỉ muốn được xinh đẹp, để Tạ Ngọc Chiếu khắc ghi hình bóng nàng trong lòng.

Vì thế, dù trang sức đè nặng đầu cổ, nàng vẫn cố gắng chịu đựng.

Mắt nàng đỏ hoe, nước mắt từng giọt rơi xuống. Nàng cảm thấy mình thật vô dụng, sách không hiểu, ngay cả việc chọn trang sức cũng không nên thân.

Tạ Ngọc Chiếu không ngờ chỉ một câu mà khiến nàng khóc. Hắn đưa tay nâng khuôn mặt nàng, nhẹ nhàng lau nước mắt, nhíu mày:

“Là ta nói sai.”

“A Ly đeo gì cũng đẹp.”

Khương Diệc Đường vẫn lắc đầu khóc.

Tạ Ngọc Chiếu bất đắc dĩ. Nhìn thấy nàng khóc mãi không thôi, hắn trầm giọng hù dọa:

“Còn khóc nữa, ta bảo người trang điểm thành một đóa hoa luôn.”

Khương Diệc Đường giật mình, tiếng khóc lập tức ngưng bặt. Nàng sửng sốt nhìn hắn, muốn khóc mà không dám, sau một hồi lâu mới mếu máo:

“Vậy… phải làm sao bây giờ?”

Tạ Ngọc Chiếu tiếp tục giúp nàng lau nước mắt, dịu giọng:

“Đợi về phủ, ta cho người trang điểm lại cho nàng.”

Khương Diệc Đường không nghĩ ra cách nào khác, đành gật đầu.

Nàng không dám khóc nữa, cũng không dám tự mình lau nước mắt, chỉ đành ngửa mặt lên để mặc Tạ Ngọc Chiếu thay nàng lau khô từng giọt.

Một lúc sau, nàng rụt rè đề nghị:

“Nhất định phải đẹp hơn bây giờ.”

Tạ Ngọc Chiếu tất nhiên đồng ý.

Khương Diệc Đường rốt cuộc ngưng khóc. Cúi đầu, nàng nhìn thấy bên hông Tạ Ngọc Chiếu vẫn còn đeo túi thơm do mình thêu, chớp mắt vài cái, tâm tình cũng phai bớt u ám. Nàng khịt khịt mũi, nhỏ giọng nói:

“Ta có nguyên liệu tốt, đợi về ta làm lại cái mới cho chàng.”

Nàng bĩu môi:

“Cái này xấu quá.”

Chủ yếu là cảm thấy, không xứng với hắn.

Nàng thật không ngờ, Tạ Ngọc Chiếu lại không chê.

Chẳng bao lâu, xe ngựa tới trước cửa Thái Tử phủ.

Tạ Ngọc Chiếu rời phủ Thượng Thư hai ngày là để dọn về phủ này. Dù hắn vốn ở Đông Cung nhiều hơn, nhưng vẫn giữ lại Thái Tử phủ bên ngoài cung. Lần này, có lẽ Hoàng thượng thấy hắn thương thế nghiêm trọng nên mới không ngăn trở, chỉ dặn dò Lễ Bộ không được chậm trễ.

Thái Tử phủ vẫn quen thuộc như cũ, không khác gì đời trước.

Khương Diệc Đường mỗi lần khóc xong, mắt sẽ đỏ hoe, không cách nào giấu được. Vừa xuống xe ngựa, Thanh Túc liếc mắt liền nhận ra, gấp đến mức không nói nên lời. Nàng muốn hỏi, lại sợ Tạ Ngọc Chiếu, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng mang theo mấy phần cảnh giác.

Khương Diệc Đường kéo kéo tay áo Thanh Túc, nhỏ giọng giải thích:

“Hắn không khi dễ ta.”

Thanh Túc bán tín bán nghi.

Thế nhưng rất nhanh, nàng không còn để tâm tới chuyện đó. Ánh mắt nàng chợt mở lớn, cuống quýt kéo lấy tay cô nương, thì thầm hốt hoảng:

“Không xong! Cô nương, chúng ta quên mang dù!”

Khương Diệc Đường cũng sững người. Nàng vỗ nhẹ mu bàn tay Thanh Túc, chần chừ nói:

“Không sao…”

Thanh Túc đã sắp khóc:

“Người khác đều có người che dù, đều tại nô tỳ, cư nhiên lại quên!”

Tạ Ngọc Chiếu nghe được đối thoại, liếc mắt nhìn Tùng Linh.

Tùng Linh dở khóc dở cười, sai người vào phủ lấy dù giấy ra. Không lâu sau, một tỳ nữ mang dù tới, Tùng Linh cười nói:

“Hảo tỷ tỷ, dù tới rồi, đừng khóc nữa.”

Lời nhỏ của chủ tớ không ngờ bị người khác nghe được, hai người cùng đỏ bừng mặt tại chỗ.

Khương Diệc Đường theo bản năng liền nắm lấy ống tay áo Tạ Ngọc Chiếu, nép mình bên cạnh hắn, không dám ngẩng đầu nhìn ai.