Chương 50

Chẳng bao lâu sau khi Khương Diệc Đường trở về tụng Án Uyển, vân gấm lụa liền được đưa tới, cùng lúc đó, tú nương trong phủ cũng được gọi tới.

Tú nương mang theo nụ cười, trong tay cầm thước đo, nhẹ nhàng nói:

“Tam cô nương, lão gia phân phó nô tỳ đến đo người, làm mấy bộ y phục mới cho cô nương.”

Khương Diệc Đường đã đoán được tâm tư của Khương Trắc Mân, không làm khó tú nương, thuận theo mà đứng dậy, duỗi tay để người đo thân thể. Tú nương vừa nhìn thước đo vừa cảm thán:

“May mà nô tỳ đến đo lại, nếu cứ dựa theo số đo cũ, e là ngay đến cổ chân cũng không che nổi.”

Nữ nhi nhà quyền quý, váy áo lúc nào cũng phải dài quá mắt cá chân, lộ ra giày vải là cùng. Váy dài đến sàn, tuy đẹp nhưng cực kỳ hao tơ tổn lụa, hiếm người mặc, bởi váy ấy kéo trên đất một lần thì xem như không thể mặc lại.

Thanh Túc kinh ngạc lại gần xem, vừa đo vừa hô:

“Trời ơi! Cô nương năm gần đây cao lên nhiều lắm!”

Nàng so tay chỉ độ, lại thấy tú nương đo vòng eo và ngực, khuôn mặt lập tức đỏ bừng:

“Cô nương chỗ này cũng phải làm rộng ra một chút. Không trách được gần đây mỗi lần thay y phục cho cô nương, nô tỳ đều thấy hơi chật.”

Trong phòng toàn là nữ tử, lời nói của Thanh Túc không kiêng dè, tay còn đặt ngay lên bộ ngực hơi nhô lên của Khương Diệc Đường.

Khương Diệc Đường ngượng ngùng, vội xua tay gạt ra, đỏ mặt nói:

“Thanh Túc!”

Tú nương chỉ mỉm cười, lên tiếng trấn an:

“Cô nương không cần ngại, chỉ có phần ngực cần nới rộng, vòng eo thì không sao. Cô nương nhà ta dáng người càng ngày càng yểu điệu.”

Khương Diệc Đường đỏ mặt không dám nhìn tới, trong khoảng thời gian ở Tung Dung Viện, nàng ăn uống đầy đủ, mặt cũng mượt mà hơn, cuối cùng cũng đầy đặn thêm một chút.

Dường như đang tuổi lớn, thân hình nàng cũng cao lên không ít, hiện tại đứng đã có thể cao đến ngực Tạ Ngọc Chiếu.

Nàng nhớ đời trước, sau hai năm nữa, mang giày thêu vào, nàng cao vừa tầm vai Tạ Ngọc Chiếu.

Sau đó thì không lớn thêm được nữa, tựa như đó là giới hạn.

Nhưng chí ít, nàng không còn bị gọi là "lùn".

Tạ Ngọc Chiếu vốn đã rất cao, còn cao hơn cả trưởng tử Khương gia – Khương Thạc – nửa cái đầu.

Khương Diệc Đường nghiêng nhìn gương đồng, vì đo người nên áo ngoài đã cởi bỏ, lộ ra đôi chân mảnh khảnh nhưng chưa dài hẳn. Eo thì chỉ một tay ôm trọn, hướng lên là phần Thanh Túc vừa đo, kỳ thực chỉ hơi nhô lên một chút, mặc áσ ɭóŧ mới thấy rõ đường nét, cũng chẳng đến nỗi khoa trương như lời Thanh Túc nói.

Nhưng làn da nàng kế thừa từ di nương – trắng trẻo mịn màng. Khi Thanh Túc giúp nàng tắm, thường nhịn không được mà chạm hai cái.

Tú nương đến nhanh, đi cũng nhanh.

Trong phòng chỉ còn lại Khương Diệc Đường và Thanh Túc. Nhìn vân gấm lụa được tiền viện đưa tới, Thanh Túc thốt lên:

“Loại sa tanh này nghe nói chỉ có nương nương trong cung mới được dùng, ngày thường nô tỳ chỉ từng thấy đại cô nương mặc qua.”

Khương Diệc Đường khẽ rung mi dài.

Nàng và Thanh Túc đều hiểu rõ — tất cả những điều này, chẳng qua là được nhờ ánh sáng của một người mà thôi.

Tạ Ngọc Chiếu nói là hai ngày, thì đúng hai ngày, trong hai ngày ấy, đãi ngộ của Khương Diệc Đường ở trong phủ liền thăng tiến như diều gặp gió.

Tụng Án Uyển bỗng trở nên náo nhiệt chưa từng có, hôm nay người của tú phòng đến đo vải, ngày mai lại có người từ phòng bếp đưa tới điểm tâm. Ngay cả quản gia cũng đích thân tới mấy lần, mang theo không ít vật phẩm trang trí cho Tụng Án Uyển. Ngắn ngủi chỉ trong hai ngày, viện này đã thay hình đổi dạng, hoàn toàn khác biệt với mười ba năm trước đó.

Khương Diệc Đường cùng Thanh Túc trơ mắt nhìn Tụng Án Uyển thay da đổi thịt.

Khương Diệc Đường đã trải qua một kiếp, đối với những điều này cũng coi như tiếp nhận bình thản. Chỉ là Thanh Túc thì vẫn còn sững sờ, hồi lâu sau mới ảo não buông tiếng:

“Cô nương là huyết mạch của lão gia, lại còn chẳng bằng một người ngoài được coi trọng.”

Khương Diệc Đường không sao trả lời được lời này. Nhưng Thanh Túc cũng nhanh chóng bình tâm trở lại. Nếu Thượng Thư phủ trong mắt chỉ trọng lợi ích, thì cô nương cũng chẳng cần mãi đau đáu vì cái gọi là thân tình nữa.